010608
Thế giới mùa – Làng Chong Chóng
Một buổi sáng, Sữa đi trên đường. Trong lòng anh đang có nhiều xáo trộn. Anh đang đứng trước quá nhiều lựa chọn về nghề nghiệp, tình yêu, nơi ở, món ăn… Có quá nhiều điều hấp dẫn nhưng chỉ được chọn một. Lòng dạ tham lam, Sữa không biết chọn cái nào. Điều đang dày vò Sữa nhất trong các điều đang dày vò là anh không biết chọn game nào mà chơi.
Sữa đang đá đến chiếc bơ thứ ba và định cúi nhặt chiếc lá thứ 7 thì thấy một bóng đen to lớn có nhiều cánh quạt trùm lên đầu mình. Ngửng đầu lên sợ hãi, Sữa bắt gặp một chiếc chong chóng sặc sỡ khổng lồ. Chiếc chong chóng thả xuống một màn hình có chữ “ĐI?” to đùng và 2 lựa chọn: “Đi” – ”Không đi” ngay bên dưới. Lại thêm lựa chọn, Sữa càng băn khoăn tợn. Đột ngột, trên màn hình hiện một chiếc đồng hồ đếm ngược 10, 9, 8, 7, 6, 5… Còn 4 giây nữa thôi! Sữa đang tiếp tục băn khoăn thì… Huỵch! Một tên trộm bánh rán đang bị cả phố nhao nhao đuổi va vào Sữa.
Sữa ngã chúi về phía trước, vô tình, tay anh bấm phải chữ “Đi”. Chiếc chong chóng lập tức nhả một tấm lưới trùm lên Sữa rồi bay vút lên cao mặc Sữa la hét kêu cứu, phân bua… Chuyện này, một số người trên phố Nguyên Hồng còn nhớ như in, dù cho nhiều báo lá cải cũng không tin. Nếu may mắn, bạn có thể gặp họ và nghe họ kể lại với sự thêm nếm nhiều chi tiết thú vị.
Sữa tỉnh dậy sau một tiếng “Bịch!”. Anh cảm thấy đau rã rời. May quá, vẫn cử động được. Hình như không gẫy cái xương nào. Sữa đẩy con búp bê “thật như 3d” đang đè lên mình sang một bên. Vừa đẩy được con búp bê lông lá lạ hoắc nọ sang một bên thì một tấm thân khác lại đang từ trên trời lao xuống. Nhanh như chớp, Sữa lăn sang bên phải tránh. Chưa kịp thở phào thì bỗng… OÁC!!!, Sữa thét lên. Lại một tấm thân nữa rơi xuống đúng chỗ Sữa vừa lăn sang. Sữa cáu kỉnh hất con Búp-bê-cô-gái vừa rơi lên mình ra rồi vội vã đứng dậy nhìn lên trời đề phòng. Vừa đề phòng Sữa vừa tranh thủ quan sát chung quanh. Dưới chân Sữa, ngoài 2 cái xác búp bê vừa rơi xuống còn năm, sáu cái xác búp bê khác đang nằm rải rác. Khá sốc nhưng không dám lơ là, Sữa tiếp tục nén tò mò, nhìn chăm chăm lên bầu trời. Quả nhiên, lát sau, một con heo lao thẳng vào đầu Sữa. Sữa hí hứng bắt bài, nhảy tránh ngay. Ngờ đâu, con heo rơi cách đầu Sữa chừng 1 mét thì lơ lửng không rơi nữa, nó cứ nhằm hướng Sữa né mà di chuyển theo. Hai đứa đuổi nhau vòng vòng nửa ngày thì Sữa kiệt sức, đành ôm đầu khóc than mặc cho con heo rơi xuống.
Sữa chờ mãi, chờ mãi mà con heo chưa rơi vào đầu mình. Anh hé mắt qua hai bàn tay nhìn lên thì không thấy con heo đâu nữa. Mở to mắt ngạc nhiên, Sữa thấy con heo đang chạy lăng xăng liếm mặt những cái xác búp bê. Những cái xác bắt đầu hắt xì hoặc gắt lên khó chịu. Thì ra họ chưa chết. Tất cả lần lượt tỉnh dậy. Sữa đếm được tất cả 10 mống, cả con heo và mình.
Khi Sữa tự chỉ vào người để đếm, anh bỗng thấy ngón tay mình trông là lạ. Lúc lấy tay che mắt, Sữa đã có cảm giác khang khác nhưng vì quá nhiều sự kiện đến dồn dập nên anh không kịp để ý. Chắc là mình đang hoa mắt, Sữa tự nhủ. Khi xòe hai bàn tay ra trước mặt, lấy hai bàn tay ấy véo lên má mình rồi kêu oái một cái, Sữa kinh hoàng nhận ra mình không mơ. Và mình trông cũng giông giống những con búp bê kia.
Các con búp bê kia cũng tỏ vẻ kinh hoàng như Sữa. Nhưng sau một lúc tự kiểm nghiệm, thấy chỉ có hình dạng là khác đi, các suy nghĩ và cảm giác vẫn còn đó, họ có vẻ dần quen với thực trạng.
Cả bọn ngồi nhìn trời, tranh thủ làm quen, hỏi han sự tình và đều không hiểu nguyên cớ gì mà Chong Chóng Khổng Lồ bắt họ đến đây. Một điều kinh dị nữa là những gì họ nói ra không hiện ra thành âm thanh mà thành chữ trên đầu. Sữa nhớ lại thảo nào lúc anh thét OÁC, kêu oái hay khóc than không thấy âm thanh phát ra, anh chỉ mang máng thấy hoặc tiềm thức tự cho là mình tạm thời bị mất tiếng. Tiếng “Bịch!”, tiếng hắt xì, bẳn gắt của mọi người khi con heo liếm mặt hóa ra cũng chỉ là do não anh theo thói quen tự tiết ra. Nhưng đã lạ thì lạ cho trót, họ cũng đành chấp nhận. Suốt nửa tiếng, không thấy có gì rơi xuống thêm, họ yên tâm chuẩn bị đi khám phá vùng đất lạ. Cả bọn vừa cùng đi được mấy bước thì có tiếng gió vù vù.
Một cô gái xinh đẹp tuyệt trần Trông Như Người Bình Thường từ trên trời lao xuống. Tất cả đàn ông con trai lao ra hứng nhưng cũng như con heo, cách mặt đất một khoảng chừng 4 mét, cô gái không rơi nữa mà dịch chuyển lung tung trong không khí. Đây không phải chủ ý của cô gái vì cô không ngừng la hét với một thứ tiếng lạ (duy chỉ có cô là có thể phát âm thành tiếng). Có lẽ chủ ý cho người rơi hay không rơi là của bầu khí quyển vùng đất này. Mọi người tìm cách lấy cô gái xuống. Đứng chồng lên nhau không ăn thua, xung quanh lại chẳng có chiếc que nào để khều. Ý tưởng tháo giầy ra ném của các chị em (vừa biến thành búp bê, lại không xinh đẹp lắm) không được chấp nhận vì quá dã man. Sau khi giơ tay biểu quyết, họ quyết định đứng đợi.
Màn đêm buông xuống, cô gái vẫn chưa rơi xuống. Mọi người và con heo bắt đầu đói bụng.
Đói thì phải tìm cái ăn. Mọi người dồn ánh mắt vào con heo nhưng đôi mắt đẫm nước nài van của nó khiến họ bắt đầu nghĩ tới những chọn lựa khác.
Ăn xong phải tìm chỗ ở. Ở xong phải tìm cách chấp nhận hình dạng mới, chung sống với nhau và phát triển các công việc, dịch vụ. Tất nhiên, mọi chuyện không đơn giản, có nhiều khó khăn, mâu thuẫn xảy ra do sự khác biệt tính cách, lòng tham và sự thiếu hiểu biết của con người. Nhưng về cơ bản, ít nhất do được bắt cóc đến từ những nơi khá văn minh, có chút lương tâm và kỹ năng, họ đều không ăn thịt nhau và đều sống sót. Câu chuyện còn dài và vì họ còn sống sót (cả con heo nữa, quả là kỳ tích) và có thể sống lâu, bạn có thể đến hỏi trực tiếp họ.
Họ đặt tên khu đất lạ mình rơi xuống, bị biến hình và cùng nhau xây dựng là Làng Chong Chóng theo tên của hung thủ đưa họ đến là Chong Chóng Khổng Lồ.
Riêng Gái A (tên làng đặt cho cô gái nọ) giờ vẫn chưa rơi xuống. Mọi việc ăn uống, sinh hoạt cá nhân của Gái A đều phải thực hiện trong một ngôi nhà lơ lửng mà người làng xây giữa không trung.
Khi bạn rơi xuống, bạn có
thể nhìn thấy nàng…
Bạn thích cái này?
Thành game
2
Viết tiếp thành tiểu thuyết
1
Cả hai
1
Thôi, chán lém
2
Sign in to vote
Bài gốc đăng tại: wordpress ↗