Những chiều không vướng tình yêu
Em ngồi vui với rất nhiều cỏ cây
Trái tim không bị sa lầy
Nó đung đưa nó thơ ngây lạ lùng
Em không cần phải tập trung
Em ung dung với bão bùng tự qua
Y như là những bông hoa
Phất phơ với lại cười xoà quanh em
Những gì em có thể đem
Là tâm hồn bỗng nhiên hem sợ gì
Mỏi chân chẳng thể ngồi lì
Giờ em có thể bước đi với mình