Có lẽ cơn buồn ngủ
Làm buổi sáng chập chờn
Mắt nhắm nhìn mắt mở
Mất đi đôi mắt, thế giới tối ghê
Là ta thấy vậy, nó đầy rực rỡ
Khi ta biến mất, nỗi thấy mất đi
Trái đất vẫn vậy, trẻ con vui đùa
Trong những vật chất, có vật chất thấy,
Vật chất vô tri, tất cả dao động
Rồi biến mất trong vật chất tàn phai