(1)
Anh đi ra đường. Anh không chắc hôm nay mình có bị nhiễm Cô-vít. Nhưng cũng như mọi ngày, anh không chắc mình sẽ không bị tai nạn giao thông.
Anh không chắc hôm nay có bị cô lập. Anh không chắc nếu anh nhiễm Cô-vít anh có khai báo dù anh đã định trước như vậy. Anh không chắc mấy về cuộc đời mình. Anh đã đọc nhưng không chắc mình có thích văn học hiện sinh.
Anh không chắc hôm nay có đỡ cô quạnh. Anh không chắc mình có được Cô thương. Anh không chắc bữa trưa có uống Cô-ca.
Anh không chắc Ad khốn có tiếp tục viết về mình và update ở status này nếu độc giả không cô đặc được trăm Like.
Anh không chắc hôm nay có còn nhiều đồ ở Cô-ốp Mát. Anh không chắc có đang khan hiếm ở Cô Tô. Anh không chắc Ni-cô Kít-mần có đang lo.
Anh không chắc Cô-vít có làm tăng Cô-rắp-sừn. Anh không chắc Cô-vít có làm tăng thị phần cho Mi-cô-em. Anh không chắc Cô-vít nên đọc là Cô Vy hay Kiss Vô.
Anh không đeo khẩu trang vì nó làm anh khó thở và thấy phát ốm nhưng cô thì đang khẩu treo. Cô đang đi về phía anh. Còn 10 mét. Cả hai nín thở. Cô sợ. Còn anh thì chỉ vì cô quá đẹp. Mặt thì chưa rõ nhưng bo-đì...
Anh trộm nghĩ bo-đì cô có vẻ đẹp tự nhiên nên nó có nhiệt tự đem, chắc đã khiến ối thằng phải đi bò.
Còn 5 mét.
Xem tiếp ở cô-ôm-men.