← Tác phẩm
Thơ · Sáng tác: 15 tháng 5, 2003
104. người ta vừa ghét vừa yêu
nếu không có sắc đến liều nhảy vô đời em hai nửa xô bồ nửa đầu do đấng hư vô định hình nửa sau chẳng hiểu nổi mình không tin nửa trước, bất bình, băn khoăn 105. thân em bốn khúc tanh bành tục hay không tục tùy anh thôi mà mất đầu lại bị lột da vứt hai khúc cuối người ta nhắm hoài còn dư một khúc lạc loài đàn bà như thế phí hoài đàn ông 106. em bồ bịch với anh rồi sểnh ra hai đứa lại ngồi bên nhau che chân bằng cái mo cau mà thiên hạ vẫn lau tau cợt đùa mẹ anh cấm chẳng ăn thua chả ai thoát được phép bùa em đâu nhà nghèo cũng rứa nhà giàu sợ em mà vẫn cắm đầu đi theo nhà giầu cũng rứa nhà nghèo theo em theo đến một lèo không phanh thân em bốn mảnh ngon lành nửa đầu em rất trung thành đợi mong nửa sau anh có lòng thòng em cho anh dính đừng hòng thoát thân rủ anh biến khỏi cõi trần cái cờ bỏ mất bần thần: The end trích từ http://ttvnol.com/forum/t_159518/23a?0.4857991 (Xin phép R_B cho post nốt sang đây) ...có khi yêu đến xế chiều cúi đầu nhận tội mình yêu chính mình...

Bài gốc đăng tại: ttvnol.com

Xem thêm tác phẩm khác →