chúng ta đều có những nỗi buồn dài
một, hai hay ba gang tay
vào mùa xuân cây cối không ngủ được
bởi sự nhú mầm của chúng
cả bầu trời cũng mềm trở lại
mọc chi chít mưa
chúng ta đã lẩn tránh những cơn mưa đêm
không còn thử nhập thân vào không gian này
như bầy người xưa reo múa trong mưa rồi về bên đống lửa
còn người cha nào dắt con vào thế giới mưa đêm
người mẹ nào cười bao dung với chiếc khăn bông lau bù tóc
chúng ta không còn sẵn sàng trải qua trận ốm
bởi nỗi lo phá hỏng lịch trình
thành phố đã làm hằn lên một cấu trúc vô hình
như chiếc vòng kim cô
khiến nỗi buồn và sự hân hoan của chúng ta không dài được
tình yêu, vì thế, cũng không
29.03.11
ngoài kia mưa đang luộc thành phố
anh nghe tiếng sôi kiên nhẫn
không có nhu cầu trò chuyện với anh
hay đó là người gieo mạ mưa
hay người khổng lồ rửa chiếc xe thành phố
hay một đợt khuyến mãi thuốc mọc tóc
vài tuần sau cây khắp chốn um đầu
làm anh thèm mở cửa đi đâu
...
trong kia người đang bỏ thành phố
đẹp như vầy, nhạt nhòa đi như vầy
ngửa mặt đi những mặt cây thành rừng
nước nhỏ xuống thân ta loang sóng
anh đã đi khi ngân hàng đã đóng
cả trạm xăng, nơi đóng dấu, giải sầu
cả cửa nhà em, tiếng ồn, mục đích...
cưỡi phố giờ như thể cưỡi trâu
con trâu đó chết dần khi mưa tạnh
trời sáng lên - miếng bánh dụ con người
niềm vui canh bánh chưng đã mất
còn nỗi ê hề bóc bánh thôi
29.03.11