niềm vui đứa trẻ dậy ta
không lớn lên được trong lòng
bởi trong ta là hệ thống
đã đầy những chỗ rêu phong
ngồi đây múa lại bàn tay
trượt mãi trong không khí này
bình chữ ta ngâm chưa đủ
nên người uống chẳng buồn say
thời gian bé nhỏ làm sao
nơi không gian hẹp mãi vào
thành phố nhục như cái bánh
người nào tay cũng dĩa dao
lòng ta bỗng sợ mùa đông
trong lũ trẻ không cánh đồng
lại sản sinh ra hệ thống
không mềm mại tựa dòng sông