Anh không chắc mình có nhớ được hết bản Cô-cô Dăm-bô.
Anh không chắc mình đã đến Cô-cô Bay.
Anh không chắc mình có là một gút cô-guốc-cơ.
Nhưng cô thì...
Bỏ mẫu câu này đi.
Lúc nào đoạn tiếp theo cũng là nhưng cô thì...
Dẹp, dẹp.
Anh nghĩ.
Lại nghĩ lung tung rồi.
Mà phải đổi kịch bản chứ.
Thật nhàm chán.
Thử lại nào.
Anh buông tha cho cô gái vừa đi qua.
Về mặt ý nghĩ.