Ngày mùng chín tháng ba
Ngày giải phóng nô lệ
Anh đã được mặc kệ
Ngày mùng tám tháng ba
Hiên ngang anh bước ra
Nhưng mà lòng vẫn sợ
Phụ nữ chúng còn nhớ
Sang ngày mới rồi không
Anh hỏi giá hoa hồng
Đã giảm xuống một nửa
Phụ nữ một lần nữa
Làm thị trường đảo điên
Anh hỏi giá thịt xiên
Vẫn đang bình ổn giá
Anh hỏi giá trà đá
Vẫn như ngày hôm qua
Chỉ có những bông hoa
Đắt lên vì phụ nữ
Những người bị giam giữ
Trong mùng tám tháng ba
Anh cứu được em ra
Chỉ vì sang ngày khác
Anh cứu được Karl Marx
Chỉ vì ổng chết rồi
Một ngày mới tinh khôi
Thế giới đầy phụ nữ
Người khóc, người giận dữ
Người cười, người bình yên
Họ cười nói huyên thuyên
Họ lấp đầy siêu thị
Họ không còn như Mị
Đến cởi trói cho anh
Đôi mắt họ đen, xanh
Đói thì thêm vàng, trắng
Dù mắt em có nắng
Anh thích mặt trời hơn
Có một ngày cô đơn
Trong một năm to bự
Trích ra cho phụ nữ
Để giả vờ tôn vinh
Ban đầu anh bất bình
Nhưng nghĩ thôi cũng được
Cứ cầm một ngày trước
Cho chắc rồi bổ sung
Mọi ý thức tiêu dùng
Bắt đầu từ thực tập
Mỗi năm anh xin cấp
Thêm vài ngày cho em
Mỗi năm anh xin đem
Vài bông hoa đến tặng
Còn trời xanh, mây trắng
Ngày nào có, tặng luôn