đã bao lần phải bóp chết thơ
bởi nếu viết sẽ trụa tràn hằn học
những dự cảm nhuốm mùi tang tóc
đau thương đè nát bét đau thương
đã bao lần không dám soi gương
sợ chứng kiến một hình hài thú vật
với uất hận muốn nổ tung trái đất
trong bất bình dồn tụ bấy lâu nay
đã bao lần cưỡng lại cơn say
vì e sẽ chẳng bao giờ tỉnh nữa
khi thương cảm đã bắt đầu tan rữa
người với người còn nghĩa lí gì đâu
đã bao lần muốn ngủ giấc tuyệt sâu
thôi phải cố làm người cho mỏi mệt
những bỗng ngại đằng sau cái chết
sẽ không còn được chết lần hai
đã bao lần ghìm lại tiếng thở dài
đàn ông vẫn tự cấm mình than vãn
và lặng im trong rập rình tai nạn
ôi cái niềm kiêu hãnh đáng thương!
đã bao lần đứng dậy với con đường
khi nhớ đến những nụ cười thơ bé
đừng bao giờ hết dịu dàng em nhé
kẻo loài người sẽ chết sạch sành sanh
5.5.03
...có khi yêu đến xế chiều
cúi đầu nhận tội mình yêu chính mình...