Đã từ lâu không còn sâu sắc
Mà thật ra, nào sâu sắc bao giờ
Mọi hiểu biết cũ dần theo thời khắc
Chỉ vì mình so suck mới làm thơ
Muốn một bữa cả ngày không lo lắng
Mà cả năm tìm không thấy hôm nào
Ai có vẻ yên bình nhưng thức trắng
Chính là người lo lắng chứ còn sao
Thấy vậy bé bảo anh: "Đừng lo, Ad
Nếu còn lo là ăn đấm bây giờ"
One punch ấy đấm phát là tan nát
Nên cũng đành lo lắng giấu trong thơ