Ặc, mải gõ từ sáng, kệ thằng con chơi, quên cả cho nó đi ăn.
Khoảng 4h ông nội lên cho đi chơi và đi ăn.
Mụp đi chơi về (-ra nghịch nước ướt quần áo, nhờ bố thay, bố mải ngồi bảo đợi tí, tụt quần ra nghịch tiếp một lúc (đây là thằng Mụp chứ hem phải em, nhà em tự do nhưng bố con chưa hoang dã cởi chuồng đi trong nhà bao giờ, à, hay đó, để hôm nào thử xem)-), lại gần bố ở bên máy, bảo tớ mang bánh mỳ lên cho cậu này.
Thế mà mình vẫn cảm ơn qua loa và lại chúi đầu vào máy đến giờ. Giờ ăn cái bánh mỳ mới thấy thấm tình đồng đội.
Nên đáp lại tình thương của người khác tự nhiên (hờ hững?) như thế hay cảm động và giật tít bảo người ta đừng xúc động vì tình thương quá nếu sự xúc động tắt đi công tắc thực hành?
Hay phải biết tắt bật công tắc ý niệm này liên tục để trở nên nhạy cảm hơn với sự phân biệt tình thương với cái giả tình thương và cái hoài nghi thật giả xua đi tình thương?
Tình thương là trực giác, vậy hãy tin vào tình thương bằng trực giác và tin hơn những người tin vào tình thương bằng trực giác.
Cái chết là những giọt mồ hôi/tình yêu lăn trên trái tim lạnh giá
Đừng sợ chết hoặc hãy chạm đến nỗi sợ chết thực sự để toát mồ hôi, trái tim đập vui hơn, giọt mồ hôi lạnh ngưng trên nắp nồi trái tim lăn ngược lại thành giọt lửa tình yêu
Vì bạn nhận ra cái chết bằng trực giác.
Cái chết thật sự chỉ đến 1 lần hoặc hơn thì càng đã cho người nào thích, sao lúc nào cũng mang hành trang nỗi sợ đó trên người để sẵn sàng chiến đấu.
Trực giác của chúng ta là lúc nào cũng sẵn sàng chiến đấu?
Bây giờ, bỏ ý niệm chiến đấu đi, hoặc bỏ một số ý niệm kích thích xung năng chiến đấu đi, hoặc bỏ một số ý niệm kích thích chuyển xung năng chiến đấu vào điều xấu trong những ý niệm kích thích xung năng chiến đấu đi