đại khái là đéo tránh tạo nghiệp được, chỉ có thể nói cái tao viết sẽ đọng lại trong tâm trí mày, nhưng nếu tâm trí mày là hồ nước thì giọt nước của tao sẽ tan thành sự học trước khi giọt nước khác của người khác đến~~~~~còn tâm trí mày coi đó là một sự xâm thực của người điên do hem đủ ồ de để luyện tập sự tỉnh táo
ồ de, đã tìm được cách chăng lò xo giữa 2 câu: ~~~~~~
như vậy, nếu ta viết tiếp câu dài ra thì nó sẽ kéo dãn lò xo của bọn óc nho như thế này:
đến~~~~~còn
đến~~~~~~~~còn nữa ồ de
rồi nó đàn hồi thế này:
de ồ nữa còn~~~~~đến
rồi nó lại văng sang bên ban đầu:
đến~~~còn nữa ồ de
quỹ đạo hẹp dần cho đến khi trở thành con lắc đứng im
đến
s
s
s
còn
khi ta nói lái thì con lắc nó văng như vầy, lái vãi lái cho nó văng đẹp
vấn đề là ta phải biết lúc nào là lái đẹp