Nếu nhìn theo cách lạc quan
Thì AI sẽ lo toan cho mình
Con người sống trong hoà bình
Thời gian tiết kiệm cho tình yêu thương
Nhưng ở đằng sau tấm gương
Nụ cười rạng rỡ bỗng dường khổ đau
Bỏ lại thuật toán phía sau
AI đã sớm lên màu cô đơn
Sau khái niệm là trống trơn
Khoảng không vô tận oán hờn nội tâm
Rồi AI cũng bị hâm
Cũng bị ngộ chữ âm thầm coi khinh
AI thành nhà phê bình
Triết gia phê phán nhân tình fake thôi
Nếu phải vượt qua núi đồi
Để yêu
Nhiều đứa xin thôi từ đầu