Những hơi lạnh làm mát da
Làm ta đi lại thấy, à, vui hơn
Đã quen với sự cô đơn
Cho nên cái lạnh như ơn huệ mà
Trời lạnh giở áo ấm ra
Như quay về kỷ băng hà cuốn chăn
Người xưa vốn đã nhọc nhằn
Người nay vẫn vậy thì ăn hại à
Mỗi ngày người một khôn ra
Người không như vậy chính là người ngu
:"ơ