Ta ngồi dưới gót chiều sắp bước
Khẽ gọi em trong xác lá bạch dương
Chiếc lá nào tay em từng ve vuốt
Cho ta hôn hơi ấm vẫn nồng vương
Ta thấy hương tóc em đâu đây
Đôi sợi còn vương trên cỏ úa?
Hay đã cháy hoàng hôn âm ỉ lửa
Khói tro tàn đưa lên mắt ta cay?
Nếu bầu trời là một hũ men say
Ta ôm trọn nuốt trôi quầng lửa
Nhưng chỉ làm cháy bùng lên thương nhớ
Không! Không! Không! Ta đập nát bầu trời
Em vội đi như cô bé Lọ Lem
Bắt ta giữ chiếc hài sầu não
Biết thử ai giữa dòng đời giả tạo
Khi chính ta lại chẳng giữ nổi em
Ta chỉ biết chờ chính trái tim em
Nếu nhịp đập vẫn chưa thôi khắc khoải
Hoàng hôn bước ta không níu lại
Ta sẽ chờ hoàng hôn ấy ngày mai
1998