Đang ngồi với "nó", cùng một ghế sofe xanh lá, mông chạm mông, cụng ly, ngắm bể cá, chờ design của Hung Ha. "Hưng gầy" mà viết không dấu thì cũng đúng lắm đó :D
Nó Nói
Hưng gầy nói:
tôi ghét sự suy nghĩ
tao thích bài tôi ghét sự chờ đợi của mày
mày viết bài tôi ghét sự suy nghĩ đi
điều nó nói làm tôi suy nghĩ
ừ
tao ghét sự suy nghĩ
suy nghĩ kiểu gì mà dần tàn tạ
tàn tạ đến độ không đủ sức suy nghĩ
để rồi lại suy nghĩ về điều đó
tao ghét sự suy nghĩ
suy nghĩ làm sao thế gian không còn độc tài
suy nghĩ làm gì để người giàu cảm thấy mình phải có văn hóa
suy nghĩ cách người nghèo sống mà không mục ruỗng
suy nghĩ cách giúp mày tiềm lực thăng hoa
suy nghĩ cách tao yêu em mà dòng đời không hại đến em
và suy nghĩ về quá nhiều điều khác
tao ghét sự suy nghĩ
tao, mày và nhiều đứa nữa
có thể sống cóc cần suy nghĩ
đá bóng, đánh đế chế, học nhạc, đi du lịch…
và lao động như chó
đối với con người hết sức tử tế
nhưng mẹ kiếp, cứ phải suy nghĩ
vì đếch phải ai cũng giống thế
mày nói đúng
tao ghét sự suy nghĩ
nó đẩy tao ra khỏi đời sống
khi quá ít người muốn chạm tới nó
tao ghét sự suy nghĩ
(tao dỗi)
nhưng tao sẽ yêu nó những lúc
thời đại này cùng nghĩ với tao
30 & 31.05.05
==
Trích phỏng vấn của Nguyễn Trương Quý:
NTQ: Cái tên Chuyện của thiên tài đã xác định cái tôi rõ ràng và đơn độc của một người trẻ. Xung quanh bạn bè cũng không hẳn đã suy nghĩ như bạn, và cũng có nhiều cách đi khác yên ổn và ngon lành hơn. Người ta khuyến khích làm khác đi, làm mới đi, nhưng cũng rất bảo thủ để kìm giữ mọi thứ trong khuôn khổ. Đi thế nào nếu lúc nào cũng có cơ “nhập vào đám đông”?
NTHL: Mỗi người có cách nghĩ, cách đi riêng. Cốt lõi là tìm và dám chọn cách đi hợp với thiên hướng, năng lực của mình. Xác định rõ ràng sự đơn độc thì cũng là xác định cần có ý chí, sức mạnh để đi với nó hoặc đi qua nó. Tôi cũng yêu đám đông lắm, đám đông ngoài việc làm nhiều thứ trở nên tăm tối, mắc cạn thì cũng tạo nên những âm sắc sôi động và những vẻ đẹp mà cá nhân không tạo được. Nhưng tôi chỉ “nhập vào đám đông” chừng nào nó ý thức được phải tiếp thu cái hay, cái đúng của cá nhân. Còn nếu nó mãi chẳng có ý thức đó, lúc tôi nhập vào nó là lúc tôi trở nên tầm thường, hèn hạ, hư vô.