Anh đâu nhớ thuở em 14
Vì anh đâu đã gặp em đâu
Cũng có thể sượt qua nơi tiền tuyến
Anh đếm trăng, em đái bậy qua cầu
Anh đâu biết lúc đó em cảm giác
Ra làm sao, đang biết nhớ thương ai
Và định kiến của em lúc đó
Có nhiều như lũ trẻ chẳng thuộc bài
Anh đâu tiếc cho em khi mơ ước
Nhện đã giăng, bóng tối đã tô lên
Vì mơ ước của ai mà chả vậy
Và chẳng ai có lỗi để bắt đền
Anh đâu có thời gian quan tâm chứ
Bởi anh còn mải đếm tiếp trăng
Một, một, một..., sao anh đếm mãi
Mà tâm hồn hem hết giá băng