Anh gần như viết được rồi
Một bài thơ bỏ cái tôi ra ngoài
Chỉ em như một trái xoài
Đung đưa trong lớp áo thoai thoải vàng
Em đi làm phố rộn ràng
Bao nhiêu người bận rộn đang ngoái nhìn
Những người đang mất niềm tin
Thấy em cảm xúc được vin lại đời
Em làm giảm giá trị lời
Bao nhiêu từ ngữ rối bời vì em
Em làm tăng giá trị kem
Ngắm em trong lúc ăn thèm làm thơ