Anh không nhớ những ngày không ngày tháng
Những lời vui làm tim ấm dần lên
Anh không nhớ rõ mặt em, thân thể
Bằng không gian vốn dĩ làm nền
Như vậy em bí hiểm hơn đồ vật
Đâu chỉ vì anh bạc bẽo, chẳng biết yêu
Anh đã bị bao nhiêu người chỉ mặt:
"Nhớ mặt tao"
Anh cũng chẳng nhớ nhiều
Anh xin lỗi nếu anh không chịu nhớ
Cố thì anh cũng nhớ được ra thôi
Nhưng ai mới mà không bị mẻ
Giữa dòng đời, đâu đã biết ngừng trôi