Đâu có vô tận bao giờ
Chỉ vũ trụ là vô tận
Còn anh lại là nhà thơ
Nhà thơ thì ngu vô tận
Vì cũng là nhà hem thơ
Vì anh bơ vơ nhiều quá
Nên giờ anh bơ hem vơ
Giới hạn của anh là biết
Yêu em nhưng chẳng thể yêu
Hết mình vì anh sợ hãi
Ánh nhìn ở phía cô liêu