← Tác phẩm
Tùy bút · Sáng tác: 21 tháng 8, 2020
Anh rẽ theo người đàn ông mặc vest xám về phía quầy đồ nướng dù đó không phải món anh thích. Đó là hoa tiêu. Những người đi lấy và chọn đồ ăn quanh anh phần lớn là đặc nhiệm. Người đàn ông mặc vest xám sải bước nhanh bỏ anh lại, giờ anh có thể chọn món trong khu vực này. Anh vẫn chưa thấy dấu hiệu của hắn. Anh cảm thấy lo lắng. Thời gian của bài test này không dài. Anh vẫn chưa cảm thấy sự có mặt của hắn. Đây rồi! Nhưng hắn lại biến mất. Ít nhất thì hắn đã đến. Anh đến quầy tôm hùm, góc đó làm hẹp đường nấp của kẻ theo dõi. Những vệ sỹ của anh không cảnh báo gì. Nhưng có thể họ đang tránh đánh động. Hắn đây rồi! Ăn gì mà xinh thế? Là cố tình! Hắn muốn gì? Các vệ sỹ ra hiệu cứ ăn uống bình thường. “Enjoy!”, cách nhấc đĩa của họ nói. Anh chọn một bàn rộng vì hắn sẽ đến hỏi: “Xin lỗi anh, tôi ngồi đây được không ạ?” “Xin mời! Enjoy!”, anh ngồi gọn vào một chút dù cô ngồi phía đối diện. Cô chỉ cắm mặt vào đĩa và điện thoại. “Đồ ăn và điện thoại đã làm suy thoái mọi điệp viên”, anh nghĩ. Anh không tự hỏi mình có suy thoái hay không. Anh có niềm tin vào bản thân. Anh không bắt chuyện, đây là thứ lòng kiêu hãnh kiểu đồng nghiệp chiếu trên. “Một thái độ nghiệp dư ngu ngốc”, nó có hẳn tên trong giáo trình. Nhưng anh dùng nó như sự khác biệt với các điệp viên khác. “Trong thế giới điệp viên mới, người giống những người còn lại trong đám đông dễ bị phát hiện hơn”, anh viết. “Tại sao?”, một sinh viên hỏi. “Vì giả vờ giống kẻ khác sẽ làm hành động mất tự nhiên. Người ta gây nhiều sai sót và chú ý khi hành động không giống bản thân mình”. Phục vụ mang tới ly bia mới trước khi anh kịp gọi, mắt hướng về phía cô đang đi lấy đồ ăn. Anh gật đầu cảm ơn, nháy mắt đưa tờ $20. Anh nâng ly nói cảm ơn khi cô quay lại. Cô mỉm cười xã giao. Họ lại mải mê ăn và xem điện thoại. Hình anh up úp úp mở mở Cap “Ăn tối...” có dính bộ dao dĩa của cô cũng đã 200 Likes. “Còn 30 phút”, tiếng nhắc bài vang lên trong tai. Anh tiếc rẻ lướt ngón cái vài nhát nữa rồi vội tắt màn hình.
Xem thêm tác phẩm khác →