Anh rủ tôi ra ngồi chỗ thang thoát hiểm. Thang thép xám rộng vững chãi. Mặt hồ phía trước. Anh để tôi ngồi bên trái để anh tiện tay cầm điện thoại bên phải.
Vừa ôm tôi anh vừa quay phía trước.
“Chèo thuyền kìa”, anh chỉ.
Theo hướng tay anh, mấy người chèo kayak đang tiến vào giữa khung hình.
“Họ sắp trốn thoát khỏi màn hình rồi”, câu nói của anh khiến tôi thấy cảnh chèo thuyền nhảm nhí, sai be bét kỹ thuật bỗng trở nên hồi hộp.
“8 giây nữa”, anh nói.
“6 giây thôi”, tôi biết rõ.
Chúng tôi chăm chú nhìn vào màn hình.
“Anh thua rồi”, anh nói.
Nhưng chiếc kayak bỗng dừng lại. Nó còn cái đuôi ở trong khung hình.
Chỉ cần 2s để giúp anh chiến thắng nhưng họ dừng tận 2 phút.
“Anh thuê họ à?”, tôi đùa.
“Ừ”, anh nói.
Mấy tên ăn hại nghị tận 2 phút rồi chèo tiếp.
“Anh sẽ phải cắt 2 phút vừa rồi rồi ghép lại”, anh vẫn quay trong lúc nói.
Khi mấy gã kayak chỉ còn vài mm để biến mất khỏi màn hình thì anh đột nhiên kéo điện thoại sang phải, một nét ngang như lùa một cái cửa lùa.
Mấy gã kayak lại như Sisyphus, bắt đầu lại cuộc đào thoát từ bên trái màn hình.
“Anh đang ngược đãi họ từ xa đấy”, tôi đan tay vào tay anh.
“Một đoạn phim ám ảnh đấy chứ nhỉ?”, anh xiết nhẹ tay tôi.
“Nếu người khác quay”, tôi nói và thấy tay anh không phối hợp với tiếng cười, nó hơi lỏng ra.
“Đó là nguyên nhân chia tay à?”