Anh thấy mình có đầy sự trống rỗng
Nhưng đó chỉ là vết thương của đứa trẻ sống động
Phải sống trong nền giáo dục như lồng
Trong lồng anh hay nhìn lên tầng không
Và đem nó cả vào giấc mộng
Nên đầu anh không chỉ có mùa đông
Rồi anh hay chạy nhảy trên đồng
Tự do làm đầu anh nhẹ bỗng
Dù cuộc đời là chiếc lồng không cổng
Một ngày anh ở bên dòng sông
Nước cuốn trôi bao lời sáo rỗng
Trỗng rỗng lui khi đôi má em hồng