Anh thường đứng dưới tán cây
Tán cây không đổ nhưng đầy nỗi vui
Anh thường đứng dưới anh rùi
Đứng trên cũng được vậy thui cũng đành
Anh thường đứng dưới màu xanh
Hay trên thảm cỏ đã thành bình yên
Em thường đứng dưới thiên nhiên
Gặp anh ở đó mình liền nắm tay
Em thường đứng dưới đổi thay
Đổi thay đã cuốn em bay lên rồi
Em thường đứng dưới chân đồi
Lát sau đã thấy em ngồi với mây