Để tôi giúp em cởi chiếc áo khoác của tâm hồn
Treo lên chiếc giá không phán xét
Tôi kéo ghế cho em
Em mỉm cười cảm ơn rồi ngồi xuống với ai đó
Tôi chỉ là người phục vụ
Hãy để dòng rượu như vòi sen ấm xua tan những mệt nhọc
Bất hạnh sẽ qua đi khi lại thấy vị ngon
Chân em nhịp nhẹ và vai khẽ lắc lư
Âm nhạc đã làm em hồi phục
Nào em hãy đưa hai cánh tay vào đây
Mặc lại cho tâm hồn lớp vỏ bọc
Thứ sẽ làm em kiệt sức vì khó thở
Nhưng lại làm em thấy tự tin hơn