← Tác phẩm
Tùy bút · Sáng tác: 13 tháng 5, 2004
BA ĐIỀU ƯỚC
...bỏ thì thương vương thì tội... Xin tự giới thiệu: Tôi là một nông dân chăm chỉ, cần cù và hơi ngố, có lẽ vì thế mà tôi sợ vợ. Nhưng tôi biết chẳng có gì phải xấu hổ vì có những người không ngố như tôi mà cũng phải phục tùng bà xã cơ đấy. Ngày xưa ông xã trưởng nghe lời bà xã trưởng. Ngày nay ông chủ tịch xã giỏi giang đến vậy mà bà chủ tịch xã bảo gì cũng tuân theo. Đàn ông sinh ra là để sợ vợ. Nói vậy các bạn đừng tưởng tôi thông minh. Triết lí đó vợ tôi dạy từ thủa lơ xơ mới về. Cô ấy không được học hành nhưng về khoản này thì tôi bội phục. Tất nhiên sợ vợ thì phải nghe lời vợ. Đó là lí do tại sao tôi đang lén lút vác cần câu ra ao cá của ông chủ tịch xã sợ vợ để cải thiện bữa ăn đạm bạc. Để vợ tôi khỏi phải buồn rầu nhẩn nha gặm từng cọng rau muống. Và điều cốt yếu là để tránh những sự đay nghiến bằng vũ lực. Như các bạn thấy đấy, trước mặt tôi là một cái ao rộng mênh mông đầy lục bình và bèo cái, mặt ao chốc chốc lại loang ra bởi lũ cá béo núc bơi lên hít thở trong lành khuấy động. Chỗ tôi ngồi là một gốc sung đã có từ lâu lắm, đây là nơi râm mát dễ cho tôi ẩn nấp và cũng là nơi bọn cá lười biếng tụ tập đông nhất. Tôi vừa sợ lại vừa thích thú trước cảnh nhàn nhã hiếm có này, thế là trong đầu tôi nảy ra một tứ thơ, nếu bạn không chê tôi đọc thử xem có được không nhé: Tôi đang ngồi dưới gốc sung Tai nghe trống ngực thập thùng vang vang Cá ơi mày muốn chín vàng Hãy chui và giỏ lẹ làng cho ta Xin các bạn đừng vỗ tay, có cá cắn câu rồi. A! một con cá bé bự. Các bạn có biết nó là loại cá gì không? Đầu thì dẹt, bụng thì phình ra, vây vàng choé lấp lánh dưới nắng trưa, còn cái đuôi nó thì dài và sần sùi như đuôi cá sấu vậy. Trông mà phát khiếp. Thú thật tôi cũng không biết nó là loại cá gì mặc dù là dân quê chính gốc dán nhãn made in country side. Tôi còn khiếp hơn nữa (chắc các bạn cũng vậy) khi nó cất tiếng: ? Xin thả tôi ra, tôi sẽ thực hiện ba điều ước của anh. Hẳn các bạn chưa nghe thấy một âm thanh nào du dương đến vậy phải không? Tôi cứ muốn nghe mãi nhưng sợ bà xã biết, lên cơn ghen thì chết (bạn nào sợ bạn gái thì bịt tai lại nhé). Nhớ đến vợ, tôi mới ngớ ra, vội vàng bảo cá: ? Cá đợi tôi về hỏi ý kiến vợ đã. Cá vừa gật đầu là tôi cắm cổ chạy về nhà. (Sau lưng, các bạn đọc đuổi theo muốn hụt hơi). Vừa bước vào sân tôi đã bị vợ quát: ? Ông làm gì mà trông hớt hải thế? Cần câu và giỏ đâu rồi? Hay bị ông chủ tịch xã đuổi? Giời ơi! Ngu thế không biết! ? Em nói khẽ thôi, các bạn đọc đang ở đây mà em làm vậy thì mất thể diện quá. Tôi vừa nói cô ta đã vuốt tóc, lấy gương ra trang điểm, điệu thế không biết. Ấy, các bạn đừng mách nhé. Đợi cô ta sửa sang sắc đẹp xong (làm mất bao nhiêu thời giờ của các bạn, xin thông cảm), tôi kể hết những sự việc vừa xảy ra, dĩ nhiên là không quên bài thơ tứ tuyệt. Thay vì nhận được một lời khen thì tôi lại bị mắng sa sả: ? Sao mà đần thế! Có chạy ngay ra ao mời cá về chum nước nhà mình không thì bảo! Tôi cảm thấy tự ái nhưng biết làm sao được. Thế là tôi lại phải co cẳng chạy ra ao (các bạn không cần chạy theo đâu, tí nữa tôi quay lại). Cá thật tốt bụng, nó gật đầu trước ý nguyện của tôi và chẳng cần tôi đồng ý, nó đã đưa tôi về nhà. Vợ tôi đang ngó vào chum tìm cá, khi cả hai nhìn thấy nhau thì đều thét lên vì sợ hãi. Vợ tôi thật có bản lĩnh, cô ấy bình tĩnh lại ngay trong khi cá vẫn run run. Tuy ít chữ nhưng vợ tôi cũng đã nghe chuyện ?oÔng lão đánh cá và con cá vàng? nên cô ấy rất thận trọng đưa ra ý muốn nhỏ nhoi: ? Xin cá cho tôi ước gì được nấy. ? Tôi không đáp ứng được điều ước khôn lỏi này. Cô vẫn còn hai điều ước. ? Sao lại hai? -vợ tôi la ầm lên- nhưng cô ấy lại dịu dàng: Cá cho tôi ba điều ước cơ mà. ? Chồng cô đã sử dụng một điều ước là đưa tôi về đây rồi. Không mắng được cá, vợ tôi quay sang hành hạ ông chồng khốn khổ, đúng là giận cá chém thớt (mặt tôi quả là mặt thớt nên mới chịu đựng được những lời sỉ vả từ trước đến giờ): ? Sao ông dám qua mặt tôi thế hả? ? Ơ, nhưng em bảo anh làm vậy mà. (Tôi cũng chẳng cần giữ ý tứ nữa, các bạn chắc đã biết hết gia cảnh của tôi rồi). ? Ngu quá -vợ tôi dài giọng- ông không có óc à? Ít ra cũng phải ước một chiếc xe Đờdim, à không, một chiếc Tôdôta để chở cá về chứ! ? Nhưng anh không có bằng lái xe, người ta phạt chết. ? Giời ạ, ngu đến thế là cùng. Thì ông chịu khó bê cá về, thiếu gì cách. Giá mà tôi có một ông chồng thông minh hơn, giá mà tôi có một ông chồng khác. Grừ! Có lẽ tôi sẽ phải chịu đựng thêm biết bao cực hình khác nếu cá không ngắt lời: ? Hai điều ước của cô đã được thực hiện. Vợ tôi rít lên: ? Cái gì? Tôi đâu có ước gì? ? Cô vừa ước có một ông chồng thông minh hơn, một ông chồng khác cơ mà. ? Tôi rút lại lời nói đó. ? Tôi không thể thực hiện ý nguyện thứ tư này. Bây giờ chồng cô đã trở nên thông minh. ? Đấy mới là một điều, thế còn ông chồng khác đâu? (Cô vợ tôi là thế đấy. Đến chết vẫn còn tham!) ? Chồng cô đã hoá thành người thông minh hơn xưa, đó chẳng phải là người khác sao? ? Ta không chịu thua đâu, đồ cá độc ác, ít ra ta cũng phải ăn thịt mi -vừa nói cô ta vừa chạy vào lấy dao. ? Muộn mất rồi! Vĩnh biệt! -Cá biến mất trước mặt vợ tôi, tôi và bạn đọc, để lại cảm giác lạ kỳ như vừa trải qua một giấc mơ kỳ lạ. ? VĨNH BIỆT! Đó không phải là lời cá đâu, mà là lời của tôi đấy. Tôi lao ra khỏi nhà với vận tốc ngang ngửa kỷ lục thế giới để tránh trận đòn thù hay còn gọi là cơn thịnh nộ của vợ. ?oÁi chà! Mình mà bán bài thơ cho ông chủ tịch xã thì bộn tiền?, tôi lim dim mắt tưởng tượng ra hình ảnh ông béo ngồi câu giữa trời nắng chang chang, không biết mồ hôi hay mỡ tứa ra đầm đìa mà vẫn hí hửng, lại còn lẩm nhẩm như tụng kinh nữa chứ. ?oẤy chết, phải mở mắt ra kẻo u đầu thì khốn?. Các bạn thấy tôi thông minh lên đấy chứ! (Trước đây tôi thường phải nhẫn nhục chịu đựng cực hình, sấm sét mà không dám chống lại). Cả các bạn nữa, còn đứng đó làm gì, sao không chạy cùng tôi? 10.02.1998 ===================== Bạn Satỏi , Hê, vừa gõ cái truyện xưa xửa xừa xưa này định post lên thì gặp bài của bạn. Cảm ơn bạn. Khoẻ nhá

Bài gốc đăng tại: ttvnol.com

Xem thêm tác phẩm khác →