← Tác phẩm
Tùy bút · Sáng tác: 16 tháng 9, 2008
.
Bài viết của bác Đông A Ông Nguyễn Đăng Mạnh và Trần Quán Hy Ông Nguyễn Đăng Mạnh trả lời phỏng vấn của Thụy Khuê trên đài RFI về cuốn hồi ký của ông . Ông bất bình về chuyện hồi ký của ông bị đưa lên mạng ngoài ý muốn của ông. Chuyện này cũng dễ hiểu vì cuốn hồi ký thuộc về bản quyền của ông. Ông cũng vấn chưa có ý định công bố cuốn hồi ký của ông. Nhưng điều tôi mong chờ là nghe ý kiến của ông về trách nhiệm của ông về những gì ông viết trong hồi ký thì lại không thấy trong bài phỏng vấn. Tôi có cảm tưởng rằng ông Nguyễn Đăng Mạnh có ý rằng vì cuốn hồi ký chưa có ý định được công bố nên không có ràng buộc hay trách nhiệm hiển minh về những gì viết trong đó vì có thể ông vẫn còn thay đổi những gì viết trong đấy. Không biết cảm tưởng này của tôi có đúng không? Nhưng chuyện này đặt công chúng và những người có tên trong hồi ký của ông ở vào tình thế khó xử. Họ có được phản ứng với những gì ông viết trong hồi ký hay không? Họ buộc phải im lặng trước những gì ông đã viết? Thực ra cuốn hồi ký của ông Nguyễn Đăng Mạnh có thể tìm thấy dễ dàng trên mạng bằng Google. Tôi chợt nhớ tới scandal của diễn viên điện ảnh Hồng Kông Trần Quán Hy. Trần Quán Hy có chụp một số ảnh quan hệ tình dục giữa anh và một số bạn gái của anh. Những bức ảnh đó bị phát tán trên mạng và làm thành một scandal. Tất nhiên chuyện phát tán này nằm ngoài ý muốn của Trần Quán Hy và anh ta cũng không có ý định công bố chúng. Những bức ảnh đó của Trần Quán Hy được chụp cũng chỉ dành cho mục đích cá nhân hoàn toàn riêng tư của anh. Nhưng khi những bức ảnh bị phát tán trên mạng, Trần Quán Hy đã phải chịu trách nhiệm về hành vi chụp những bức ảnh đó của anh, về lối sống của anh, và cuối cùng anh đã phải chia tay làng giải trí Hồng Kông. Tôi nghĩ, trách nhiệm là một điều quan trọng. Trách nhiệm với cả những gì được làm ra với mục đích chỉ để cho riêng mình. Ông Nguyễn Đăng Mạnh phải chịu trách nhiệm về những gì ông đã viết trong hồi ký, bất kể ông có ý định công bố hay không công bố, bất kể ông sẽ sửa đổi hay không sửa đổi, và công chúng có toàn quyền bình phẩm hay phê phán cuốn hồi ký của ông. === Ý kiến của em (bổ sung một chút so với phần comment): Hoàn toàn sai lầm. Ông Mạnh có trách nhiệm với chính bản thân ổng, không ai khác, Trần Quán Hy cũng vậy. Trừ phi trong hồi ký, trong video lộ ra họ có sự xâm hại cá nhân (ví dụ bạo hành cưỡng ép) hay phạm luật công cộng (ví dụ ném vỡ kính cửa hàng) thì cơ quan điều tra mới có quyền nhảy vào. Còn lại, người tung lên phải chịu trách nhiệm về xâm phạm tài sản cá nhân. Người xem phải tự chịu trách nhiệm về việc xem của mình. Cứ so sánh với những xã hội mật thám ghi âm, ghi hình sinh hoạt trong phòng riêng của người ra rồi phát giữa quảng trường cho dân chúng kết tội là thấy ngay vấn đề. Việc người ta tự ghi âm, ghi hình nhưng giữ cho riêng mình rồi bị ăn cắp, phát tán cũng không khác. Đặt lời nói trong phòng ra giữa quảng trường là đánh tráo bối cảnh . Con người ở các bối cảnh khác nhau sẽ tự điều tiết hành vi của mình để tránh bị con người trong từng bối cảnh đó làm tổn thương hoặc làm con người ở đó bị tổn thương. Không thể coi ngang bằng việc nói ở bối cảnh không gây tổn thương với bối cảnh có thể gây tổn thương, nhất là khi người nói ý thức được điều đó. Một người chửi Chúa, chửi các loại đạo trong phòng riêng , ghi âm lại để xem xả stress; phần ghi âm đó bị tung ra ngoài và cô ta bị những kẻ cuồng tín sát hại thì người tung ra và những kẻ kích động giết cô ta (hơi hơi tương tự bác Đông A nói công chúng có toàn quyền bình phẩm hay phê phán) và giết cô ta sẽ bị kết tội. Chừng nào chưa chứng minh được nội dung đó hoàn toàn chính xác do ông Mạnh viết ra và ông Mạnh cho phép tung lên thì việc bàn luận về tư cách cá nhân ông Mạnh trong đó cũng chỉ là việc nên bàn trong phòng riêng, forum riêng, blog chỉ mời những người chấp nhận bối cảnh đó. Còn lại, rất dễ trở thành hành vi nhìn trộm người ta tắm rồi phán xét về cơ thể người ta giữa nơi công cộng. Khi một nguồn thông tin đã rò rỉ trên “thị trường” rồi thì tất nhiên là không thể bắt buộc phải làm như không thấy. Nhưng khi bình luận, việc bình luận vào chính nội dung như một đối tượng để nhận thức sẽ khác với việc bình về tư cách tác giả. Việc Trần Quán Hy phải chia tay làng giải trí nhiều phần vì áp lực của giang hồ, của quần chúng, của những nhà sản xuất thấy giá trị hợp đồng với anh ta có thể giảm đi do quần chúng tẩy chay sản phẩm nên không kí nữa. Cũng có thể là của chỉ thị chính trị hay cái gì đó nữa. Nhưng không có nghĩa những áp lực đó là đúng đắn để lấy ra làm thước đo cho phán xử. Bác Đông A chưa bao giờ nghĩ đến tình huống một đứa đâm xe vào mình, nó gọi hội đông nghịt đến nẹt bô, múa xích ầm ầm và mình đành phải nói lời xin lỗi, thậm chí là quỳ xuống dù mình không sai? == Nguồn hình: http://i.ehow.com/images/GlobalPhoto/Articles/2100828/gossip-photo-main_Full.jpg

Bài gốc đăng tại: wordpress

Xem thêm tác phẩm khác →