← Tác phẩm
Thơ · Sáng tác: 22 tháng 8, 2009
...
HIC nàng sáng tạo ôi cả thèm chóng chán sợ mất em tôi phải mới muôn đời tôi mới quá không nhận ra tôi nữa em chỉ là con bé dở hơi nàng sáng tạo tưởng ghê mà hay khóc ừ oan em em có ép đâu nào chỉ tại tôi tại tôi ngu dốt biết là đau mà vẫn cố lao vào nàng sáng tạo tội gì tôi phải mới một khi em vẫn thế cứ cũ mèm anh là thế mới mới là anh chứ và em thì cũ mãi mới là em em nói dối, trời ơi, em nói dối em dỗ tôi như muốn giết muôn đời em huyền bí và đầy toan tính dù em vừa là con bé dở hơi 28.12.03 THỬ lửa thử lửa nước trong thử nước để thử em anh hoà trộn trái tim nếu nó sống nó sẽ muôn đời sống còn nếu không nó sẽ chết chìm lửa sẽ lạnh khi một tia lửa nguội nước ố hoen khi một giọt đục ngầu chỉ những trái tim trong văn vắt được rơi hoài trong vô tận thẳm sâu không khí thử những luồng không khí lẽ tự nhiên thử lẽ tự nhiên chúng mình thử làm kẻ điên em nhé kẻ điên không thử được kẻ điên 21.11.02 KHÔNG/CÓ ĐỊNH MỆNH những giọt mưa đâm thủng không gian đâm rách cả nỗi buồn chưa biết hát khi ta thấy trước mặt mình toàn cát ta biết mình lại đã quặn đau trước đây bây giờ và mai sau ta là lửa hay ta là nước ta là mất hay ta là được là cả hai hay chẳng là gì định mệnh không chịu bắt ta đi đùa cợt mãi vì ta không tin nó cứ đem đến những tình cờ nho nhỏ để làm ta thảng thốt rất hại tim định mệnh không chịu nhấn ta chìm như tảng đá buộc vào chân đủ lớn bắt kẻ bơi vẫy vùng rất tợn chỉ sợ không đến được bờ đâu định mệnh như một cái lưỡi câu ta là cá đói mèm luôn thèm đớp những biết đớp nghĩa là chết ngợp trong cầm tù của nó lúc đành tin định mệnh luôn thách thức ta nhìn những lúc nó khỏa thân như nàng gió nhưng bởi vì ta không yêu nó nên vẫn thường làm nó ghét ta? ta đoán xem đến lúc ta già liệu có nhủ định mệnh là bạn tốt khi nó luôn làm ta giật thột lúc ngỡ là lòng đã ngủ quên định mệnh là chỉ một cái tên ta ngờ ngợ nó chính là tiềm thức thôi thúc ta làm những gì rất thực dù với đời có thể nó ảo mơ nên tội gì mà không sống ngây thơ khi nghi hoặc chỉ làm nhau sinh bệnh rồi đến lúc ta vỗ vai định mệnh chúng ta không tồn tại trên đời là những khi định mệnh rã rời khi không biến nổi ta thành nô lệ ta bảo nó chúng ta là huynh đệ nếu tương tàn chỉ khổ chính mình thôi chi bằng ta cứ bước song đôi vẫn mâu thuẫn để còn phát triển nhưng đừng nỡ làm nhau tan biến sẽ đau buồn mất mát đấy mày ơi tiếp theo đây vẫn sống chẳng cần mời và định mệnh vẫn còn đang sung sức vẫn ngày ngày ở bên ta thách thức bài thơ này mi biết đọc không mi? 09.07.03 Nguồn: http://gio-o.com/NguyenTheHoangLinhNhung.html
Xem thêm tác phẩm khác →