← Tác phẩm
Tùy bút · Sáng tác: 2 tháng 7, 2014
Bài học của bác Năm 2 "Bác Năm, nhờ bác báo mộng đề thi, con đã đỗ vào đồn, nhầm, trường cảnh sát. Con cảm ơn bác". "Giỏi, bác sẽ dạy con thêm một công thức nấu ăn phòng cho mai sau". "Dạ, boss, nhầm, bác Năm" "Con có biết nhiệm vụ của người cảnh sát là để làm gì không?" "Để trung với nước, hiếu với dân, thưa bác Năm" "Sai, ngu. Người cảnh sát là ong ve của chế độ cầm quyền" "Bác Năm, đừng nói con ngu mà, con mới đỗ vào đồn, nhầm, trường cảnh sát đó" "Vậy, sau này bác lại báo mộng đề tốt nghiệp đồn, nhầm, trường cảnh sát, lên làm cảnh sát con tính sao?" "Con sẽ nghe lời bác Năm, là ong ve của chế độ cầm quyền" "Ngu, con có biết chế độ cầm quyền của con là thú quý đang trên đà tuyệt chủng không. Còn vài nước Cộng Sản thôi đó, số phận chúng bấp bênh lắm. Tiếng nói bảo tồn của chính những sinh vật đẹp đẽ ấy không tự cứu được chúng khi thế giới không công nhận là chúng đẹp" "Bác Năm, quả này thì đúng là con ngu, con không hiểu" "Không sao con, bác Năm vốn là người Cộng Sản trung kiên ngày xưa giờ tranh thủ đá bất mãn xã hội vào mấy lời giáo huấn vô ích thôi" "Bác Năm, con..." "Bác biết con ngu rồi con ơi" "Bác Năm, vậy con nên làm gì?" "Con nên giúp người tốt, dù là dân hay boss của con. Giúp người tốt thì xã hội sẽ tốt hơn vì cảnh sát bận giúp người tốt sẽ đỡ đi giúp bọn xấu hay đơn phương làm hại người khác, đỡ đi rình rập bắt mũ bảo hiểm ở những khu đôi lứa hẹn hò hóng mát. Tình quân dân tăng, số lượng con lai giữa cảnh sát và loài người tăng, hai gia tộc người và hình cảnh liên thủ, giang hồ không lũng đoạn được nữa, cảnh sát giảm biên chế dần, đỡ đông hơn dân, dân ra đường không bị giật mình hại tim mạch, cảnh sát trở thành người cứu hộ tai nạn, can gián đánh nhau, hộ tống chị em về muộn, phòng-chống-cứu hộ thiên tai..." Tác giả viết đến đây đã mỏi bèn tua nhanh đến đoạn cuối: "Cảm ơn lời dạy của bác Năm, con chấp nhận vào hàng ngũ hình cảnh để làm hư hỏng đội ngũ của chúng. Khi cảnh sát cũng hư như dân thì xã hội sẽ bình đẳng". "Đúng, con" "Bác Năm, con xin dâng thơ" "Dâng đi con" "Thế nào là hòa bình Là mỗi người đều biết Yêu đời như ghét mình Bài này con đặt tên là 'Yêu mình như ghét đời đó' bác Năm" "Thơ hay, con. Nhưng bài này nghĩa sao ta" "Giờ ai ngu đây bác Năm? Ý là chúng ta đâu có thù ghét bản thân mình lắm đâu, vậy thì hãy yêu mến cuộc đời cũng bằng sự ít thù ghét đó: Yêu đời như ghét mình. Và nếu chúng ta nghiêm khắc với cuộc đời thì chúng ta cũng hãy yêu mình bằng sự nghiêm khắc đó thì ta mới đủ tinh tế để xứng đáng với vị trí phê phán, biến nó thành nghệ thuật phê phán. Yếu tố để biến mình thành một người biết phê phán dựa trên sự công bằng: Yêu mình như ghét đời". "Con nói hay Linh :"Dee lại mớm cung cho con đó?" "Con nói mà, bác Năm. Bác Năm nghe đài địch thì được, đừng đọc status của Linh :"Dee nha, cứ làm người ta hạnh phúc với thấy mình ngu và pede thôi à, trường con cấm đó"
Xem thêm tác phẩm khác →