← Tác phẩm
Tùy bút · Sáng tác: 2 tháng 7, 2014
Bài học của bác Năm Anh há mồm nghe như nuốt từng lời bác Năm nói: "Ăn cơm thì ngon nhất là cơm. Bản thân vị cơm đã đủ ngon rồi. Thêm rau củ thịt thà, gia vị, dầu mỡ, xà bông phải tinh tế. Trộn hổ lốn thì các vị đánh nhau, dần dần, vị ngon của cơm và từng loại thực phẩm sẽ mất. "Ngậm mồm lại, lau dãi đi", bác Năm dừng câu chuyện, ân cần nhắc nhở, nhấp một ngụm trà thì là, khà nhẹ rồi nói tiếp: "Nếu tự nấu cơm ăn thì cũng nên đầu tư cho loại gạo ngon. Gạo ngon đắt hơn nhưng ăn được nhiều cơm hơn mà không tốn mồi. Có thêm chút mắm ngon, bát canh sấu chua cũng đủ. Đổi vị thì chiên hoặc rang giòn. Trộn kỹ cơm nguội với trứng khi rang, hạt cơm sẽ vàng hơn, ngậy hơn. Xịt thêm tương ớt trong lúc rang, đảo đều, hạt cơm sẽ cay dịu, lại tăng phần màu sắc sống động như tivi Sony..." "Ực", anh nói. "Nhưng chú phải nhớ kỹ, khi tự nấu cơm, có thể chọn gạo ngon, có điều, đừng chỉ chọn gạo ngon quá, ăn lâu thành quen. Đến lúc ăn cơm của quần chúng không vào, như vậy gọi là không đi sâu, đi sát đồng bào. Mình là cán bộ, mình phải gương mẫu. Dân nó ngu lắm, phải có người làm mẫu tốt thì nó mới tốt lên. Nếu dân là gạo 3 đồng thì mình phải là gạo 5 đồng nói dân nó mới nghe mà không cần dí súng vào đít". "Ực", anh tiếp tục nói "Giờ quay trở lại với đĩa cơm rang trứng nhé...", bác Năm cũng ực. "Bác Năm đừng nói nữa mà con thèm. Con đã được ăn bữa cơm nào tử tế đâu mà bác Năm lo xa thế", anh ực tiếp. "Ai cấm mình mơ ước chứ", bác Năm cười hể hả, "Là tau bắt chước bà già kêu cứu đêm khuya. Mình sống khổ nhưng cũng phải biết sướng là thế nào, đến khi hết khổ thì mới không bị shock văn sướng". "Dạ, con hiểu, bác Năm", anh sung sướng đắng lòng. Anh tỉnh giấc, khe cửa đổ khuôn nắng thành một thanh gươm ánh sáng. Nhìn lên tờ lịch, đã năm 2014 rồi, bác Năm đã mất. Anh bèn hít sâu tầm chục hơi chào buổi sáng, lăn dậy đi tè rồi rang cơm.
Xem thêm tác phẩm khác →