sao vẫn thế cơn thơ hoài chưa ngớt
đứng dầm trong tê cóng hết cả rồi
cây gạo khoả thân mang ô đỏ
da trắng ngần nên đứng đơn côi
thơ muốn rớt xuống một miền sung sướng
nhưng cánh non bay mãi mãi vô cùng
em vẫn khoả thân trong quần áo
cho cái buồn ăn nói rất lung tung
đêm muốn nói rằng thơ không độc lắm
ngọt ngào đây chìa lưỡi liếm xem nào
ôi nhân loại ly cà phê đen đúa
đổ bao đường mà trắng mỗi đêm sao
tôi đến lúc để em tin rồi đấy
tin tôi đi mà sống rất tâm hồn
cho nỗi đớn ly cà phê tôi uống
chút êm mềm của những cõi môi hôn
12.03.04