rồi em lại hút sâu vào vũng xoáy
chiều lại thưa và đêm tối lại về
khi ánh sáng không dành cho em nữa
trăng vỡ oà thành những đoá pha lê
và kí ức triền miên là kí ức
những dòng sông chèo nỗi nhớ xanh xao
khi đá cũng quyệt ngang gò má lạnh
ta dìm ta trong hạt hạt mưa rào
trong những chốn đêm dài bất tận
hoa véo von thơm phức tiếng dương cầm
khi hồn cũng bắt đầu náo nhiệt
đột nhiên. tất thảy. bặt câm
trong những chốn xô bồ tiếng động
sự lặng im khiến ta thót giật mình
không ai biết và chẳng ai cần biết
ta đánh mất rồi. đau lắm. một sinh linh