thật ra tôi phải viết gì
để tha nhân biết sống vì tha nhân
đó có phải điều tôi cần
hay chỉ đôi lúc xuất thần yêu thương?
thật ra tôi muốn thường thường
hay khao khát bước con đường gian nan?
thưa nhân loại thưa thời gian
mỗi lúc một phách phai tàn thăng hoa
luân hồi trong một phiên toà
tất tần tật cứ mù loà tương lai
tại sao cứ phải bắt bài
không vô tư sống rộng dài vô lo?
phải chăng hiểm hoạ rình mò
nhân gian thì mới thò lò mũi xanh
sống tung tăng quá không đành
sợ tiêu hoang những dụm dành ưu tư
một mai đời ác bỏ xừ
dễ theo bao kẻ ung thư thật thà
cấu xé đồng loại như là
một trò chơi giữa bao la hận thù
thì tôi đang viết mặc dù
mấy ai tự thấy ngục tù trong tâm
không hiểu lại bảo tôi hâm
khuyên ngu như chó:
mồm câm ngủ khì
05.04.04