nghe trong từng hơi thở của em
có màu sắc của nỗi lo tận thế
tôi bỗng cồn cào mong tiếng dế
để thấy còn hy vọng giữa tự nhiên
nỗi mơ hồ phân tán khắp thời gian
tôi vẫn biết nhưng tôi chưa thể nói
từng thời khắc âm thầm gieo tiếng gọi
chốn mịt mùng trong mỗi chiếc sinh linh
sẽ không ai hiểu ý nghĩa hoà bình
cho đến lúc niềm biết ơn chết hết
mỗi nhịp đập là một lần mỏi mệt
mỗi con người là một cũi hoang mang
có những điều tôi biết sẽ dở dang
nhưng tim vẫn không ngừng mong trọn vẹn
bởi điều đó sẽ cùng em vun vén
từng tấc đời nuôi gốc úa tương lai
13.02.04