mưa nằm lại trên những nhành hoa sữa
phin cà phê rỉ những giọt lệ đen
nỗi nhớ lên men...
hơi ấm bạn bè toả ra tan đi như hoa bồ công anh
từng đợt từng đợt
đời đẹp phơn phớt
mong manh
tôi hạnh phúc trong nỗi cô đơn này
bởi lẽ
tôi được chở che
bởi tình yêu thương
bạn ơi
cuộc đời tôi không có chỗ cho phỏng đoán và suy luận
nó giản đơn nên không hiểu được đâu
giọt cà phê cuối cùng tụ lại rất lâu
là đời sống với những gì chân thật
bàn chân chúng ta vẫn hôn lên mặt đất
nỗi buồn dịu làm thơm ly cà phê
trong nụ cười chào nhau lúc ra về
ta đã để một chút gì ở lại
sống mạnh lên và đừng sợ hãi
tôi đọc được điều này trong mắt giọt màn đêm
tôi yêu em vì nhịp đập rất mềm
nhưng dai dẳng và cực kỳ trong trắng
tôi lặn xuống thẳm sâu vị đắng
và tin rằng hạnh phúc sẽ chìa tay...
vì nỗi đau còn làm méo hôm nay
tôi không thể yên bình và chờ đợi
không thể viết về niềm vui ngày mới
khi loài người chưa chặn nổi chiến tranh
bởi trái tim tôi trót hiền lành
tôi không biết hô hào hay khởi xướng
chỉ biết tìm những niềm tin cộng hưởng
rằng sống là làm dịu những đau thương
hãy cho tôi làm một kẻ bình thường
trong cuộc sống hoà bình chia sẻ
để đừng chết thêm những lin hồn đơn lẻ
chỉ có một con đường
phải sống
mạnh
mạnh hơn...
29.03.03