Bài thơ chưa viết
Chập tối khi nỗi buồn giăng ngập lối
Người ta vội vã lập hội, bập đối hay cặp đôi
Còn tôi ngồi với bài thơ chưa viết
Như bàn tay chưa siết
Như mưa miết trên đầu kẻ đợi nắng trong rừng vắng
Như dấu lặng mong được thăng xong thường chẳng được như ý
Tôi ngồi đợi mãi dù đâu có hẹn với những câu thú vị
Cầu thủ thì thấy bóng còn tôi chỉ thấy sự trống rỗng
Như Mario tìm ánh sáng trong ống cống
Tôi có thể xin sự trợ giúp gì từ cộng đồng
Con đường đơn độc những gốc cây mộc mạc hiện lên thoáng chốc rồi loang vào hư không
Tôi choáng, sốc khi bị trôi ngược nơi quãng dốc
Lúc nãy là sự trống rỗng còn giờ đây là khoảng không
Năm đó tôi 16 tuổi, bạn hỏi bây giờ nghĩ lại có hoảng không
Hoảng không nghe như là tiếng Quảng Đông
Tôi trả lời rằng toang tôi vẫn sống
Dù ánh trăng loang sông vẫn tối
Thì sáng sáng bụng tôi xôi vẫn tống
Tôi luôn có cách lấp đầy sự trống rỗng là mở những cánh cổng cho điều hay tràn vào
Xua đi thế giới tuyên truyền giả tạo của nhiều tay gàn xạo
Mày tàn bạo cũng không thể cướp đi của tao bầu trời ngàn sao
Mầu lời tràn tao lấy bút quệt lên viết lia lịa
Lúc đó ai xin tiền tao tao chỉ có thể nói yes kia kìa
Bởi tao đang mải đuổi theo từng tia ánh sáng
Như con đại bàng đang lia cánh sang một mỏm núi khác
Như con đom đóm vùi nhạc vào từng nhịp on off
Như con cọp đuổi sau lưng dù tao đang tưng bừng đuổi nó
Như bên dòng suối nọ con thỏ đang uống nước và nó thấy ở phía trước là cái tai của mình
Và cái sai của mình thường chỉ thấy ở tương lai là điều làm người ta ngu dại mãi
Vì tao sợ hãi cái sai sẽ làm mình nợ mãi nên tao tìm hoài những bài thơ đến từ tương lai