Bài thơ khẳng định
Con người là kẻ thích vẽ biển trên mặt nước
Thích vẽ lá trên cây
Thích nói hộ tự nhiên
Hem tránh được lập ngôn, làm nghệ thuật thì làm cho đẹp vào
Như cụ Behrman vẽ lá khi hết lá mà Johnsy hem thể gượng dậy tìm lá
Như người đàn ông coi người đàn bà là Chúa khi Chúa đã bị những thằng đàn ông khác biến thành kẻ khác
Như ta dẫm cứt ta hem như em bé miền núi quên ngay thì ta đành biện hộ bằng ngôn ngữ rằng cũng tốt, đời ta đã quá ít lần dẫm cứt
Như những bức tường ý niệm đã nhốt con người trong chính mình thì ta đành hát tiếng cô đơn
Như người người lăn chuột tìm tự do khi những vở kịch biến chúng ta thành chuột xiếc chạy mãi trong chiếc lọ con đười ươi xóc
Như Lê Kiều Như, Lâm Tâm Như rơi vào làng giải trí thì ta đành ngắm những phần cơ thể hem biết đóng kịch của họ cũng có nét trong trẻo như Từ Nhược Tuyên hay Đê Chang Kưm cháu của De Chang Tử
Như ta đành chỉ dẫn cho đứa trẻ đến với bông hoa bằng cách lặng im một vài lần trong những lúc nó sai
Như bất cứ ai đều chưa được sống hết tuổi thơ vĩnh viễn thì đã rơi vào phòng thí nghiệm của những thiên tài đánh mất tuổi thơ
Anh biết làm gì
Anh biết làm gì
Ngoài việc làm ra Gì
Anh ít khi khẳng định
4.9.13