← Tác phẩm
Tùy bút · Sáng tác: 2 tháng 5, 2015
Bài thơ thứ 32. KHỦNG LONG - Cậu kể chuyện đi. - Cậu thích nghe chuyện gì? - Chuyện gì cũng được. - Chuyện về một em bé khó ngủ nhé. - Không. Không kể chuyện về các em bé. - Thế thì kể chuyện một chú khủng long con nhé. - Được. - Ngày xửa ngày xưa, rất rất là xưa, cách đây nhiều triệu năm, lúc đó khủng long còn chưa tuyệt chủng. Cậu có biết tại sao khủng long tuyệt chủng không? - Cậu nói đi. - Vì có một thiên thạch rất to rơi xuống trái đất gây ra động đất. Nước biển dâng cao, khí hậu thay đổi đột ngột, trời rất lạnh, thức ăn ít dần. Những con to như khủng long ăn rất nhiều nên càng bị thiếu thức ăn… - Cậu kể chuyện tiếp đi... - Thì đây vẫn là đang kể mà. Các con thú nhỏ hơn thì ăn ít hơn, dễ kiếm thức ăn hơn, lại chui được vào hang tránh rét. Khủng long to quá không chui vừa nên vừa đói, vừa lạnh, tuyệt chủng dần. Nhưng trước thời khủng long bị tuyệt chủng thì trái đất rất xanh tươi, toàn cây to đùng và có rất nhiều loài thú. Khủng long là loài to nhất. `.’- Có một chú khủng long ăn cỏ cổ rất dài, dài hơn cả thân mình, như kiểu chú hươu cao cổ. Chú có thể rướn cổ lên những cây rất cao để ăn lá và quả. Có lúc, chú lội rất xa ra biển mà cổ vẫn nhô lên để hít thở được. Chú khủng long ăn cỏ có một người bạn là chú khủng long ăn thịt. Chú khủng long ăn thịt này thường săn các con thú nhỏ hơn để ăn. Chú khủng long ăn cỏ liền bảo: - Sao cậu lại ăn thịt các con thú khác? - Thì tại tớ là loài khủng long ăn thịt. Ông bà, bố mẹ tớ đều ăn. Bình thường mà. Giống cậu là loài khủng long ăn cỏ, sao cậu không ăn thịt đê? Đó là sự khác biệt mà. - Nhưng tớ không làm hại các con khác, chúng cũng dễ thương mà. - Chúng không chạy được thì chúng phải chịu bị ăn thôi. - Thế về sau tớ không chạy được thì cậu cũng ăn thịt tớ à? - Không, tớ là bạn cậu, tớ sẽ không ăn thịt cậu. - Nhỡ cậu đói quá thì sao? - Thì tớ sẽ tập ăn cỏ giống cậu. - Lúc đó tập khó lắm, hay cậu thử tập luôn từ bây giờ... Khủng long ăn thịt bèn bứt thử một nắm cỏ cho vào mồm nhai. Nó cố không nhổ ra rồi bảo: - Cũng được, nhưng chẳng có vị gì. Thôi đi chơi đã, lúc đó tính sau. - Nhưng cậu đừng ăn thịt các con thú khác trước mặt tớ nhé. - Được. Thế là hai bạn cùng chơi rất nhiều trò. Trò lấy tảng đá to đá bóng này. Trò nhổ cây xếp cầu qua suối này. Trò chạy thi này. Trò tìm viên sỏi bé tí này… Thế rồi, có một thiên thạch rơi xuống trái đất như lúc nãy tớ kể. Trời ngày càng lạnh, thức ăn ngày càng khan hiếm, các loài thú dần tuyệt chủng. Loài khủng long ăn thịt cũng cực kỳ đói, chúng ráo riết săn lùng các con khủng long khác. Chú khủng long ăn thịt phải bảo vệ bạn khỏi bị ăn thịt rất là mệt. Bố mẹ khủng long ăn thịt bảo: - Con ăn con khủng long ăn cỏ đê, thịt nó cũng giúp no được một tháng đấy. - Không được, đó là bạn con. - Thôi được, tùy mày. Bố mẹ khủng long ăn thịt dù ăn các con khác nhưng cũng rất tôn trọng ý kiến của con cái. Hai bạn tiếp tục chơi đùa. Chơi được một lúc, cơn đói lại ập đến khiến hai bạn mệt lả. Khủng long ăn cỏ yếu hơn nên bị ốm. Nó nằm bẹp suốt một tuần. Bố mẹ khủng long ăn thịt bảo: - Nó ốm nặng rồi, ăn thịt nó thôi, đằng nào nó cũng chết mà. - Không được, đó là bạn con. - Thôi được, tuỳ mày. Sợ bạn chết, khủng long ăn thịt giấu bạn vào một cái hang chỉ khủng long nhỏ chui vừa rồi lên đường đi tìm thức ăn cho bạn. Nó đi mãi, đi mãi... Rồi chú khủng long ăn thịt cũng tìm được một cái cây rất to, rất khoẻ, trời lạnh mà lá và quả vẫn sum xuê. Nhưng khủng long ăn thịt không có cổ dài nên không với tới được chỗ tán lá. Tay nó thì nhỏ, mông và chân lại rất nặng, không bám vào cây trèo lên được. Cuối cùng, nó cũng nghĩ ra một cách... Nó dùng hàm răng rất sắc và khoẻ làm cái cưa. Nó ngoạm mãi, nhay mãi vào thân cây, sứt cả răng, cuối cùng cái cây cũng đổ. Khủng long ăn thịt bèn ngoạm vào một cành cây to kéo về cho bạn. Khủng long ăn cỏ có thức ăn liền khoẻ lên. “Tớ no rồi nhưng cậu vẫn bị đói”, nó áy náy nói. Khủng long ăn thịt bèn ngoạm cả một cành cây có cả lá và quả, nhai trệu trạo, nó bảo: “Cũng có chất dinh dưỡng phết đấy chứ nhỉ! Mà quả cũng khá ngon, gần bằng thịt. Bọn mình nên lấy hạt để gieo rồi chia cho mọi người”. Thế là hai bạn khủng long đều khoẻ lên, chúng hì hục đào đất gieo hạt và tiếp tục chơi đùa. `.’- - Nhưng loài khủng long vẫn tuyệt chủng mà cậu. - Đúng vậy. Các câu chuyện không thể giải quyết mọi vấn đề. Chúng ta cũng phải tìm cách giải quyết nữa chứ. - Cậu kể thêm một chút chút chút nữa thôi. Đi mà… - Nhưng đến giờ đi ngủ rồi. Chúng ta phải giữ sức khỏe để giải quyết các vấn đề chứ. Câu chuyện tôi kể đến đây là hết. Đêm đã về khuya, chúc các bạn ngủ ngon. - Ứ ừ, không chúc các bạn ngủ ngon.
Xem thêm tác phẩm khác →