Bài thơ về một ai mơ thấy mình
Nỗi nhớ của người vô hình
Cũng vô hình giống mối tình trao em
Bài thơ không để em xem
Sợ niềm hy vọng lại đem ê chề
Muốn theo em trên đường về
Sợ em kêu cứu cười chê phớt lờ
Không em đã có bài thơ
Có em trong đó mải chờ đợi tôi
Ngoài đời em là em thôi
Còn trong thơ lại do tôi tạo hình