← Tác phẩm
Tùy bút · Sáng tác: 10 tháng 10, 2005
Bạn
dung_hoang , Hêhê, đúng là phải cảm ơn DocDau thật. Nhờ DocDau mà cu way được bênh và dỗ dành như trẻ con. Thấy mình trẻ ra. Về phương diện chữ nghĩa, với tôi, chê mà nhạt nhẽo thì vẫn không khác mấy khen nhạt nhẽo. Cái tôi cần là những lời khen chê khiến người đọc tìm đọc tác phẩm của tôi. Khi phát hiện ra điều này, tôi đỡ vu cho sự ít xúc động trước khá nhiều lời khen chê là do mình vô cảm. Sea_breeze , Còn học Ngoại Thương đúng không? Muốn ra trường không thành gà như tôi thì tự nâng cấp khả năng nhìn sự thay đổi màu lưỡi dư luận nhé. Tôi đang có cảm giác lo hãi nào đó vì lâu nay quá ít bị phản đối. Cuộc sống cứ trôi êm đềm, dịu ngọt mà không có mấy phản biện đối với những nhận thức tôi đưa ra, những cạnh khóe bên lề chỉ chứng tỏ một sự lười đọc. Tôi yêu sự yên bình nhưng tôi cũng biết tôi chỉ đang ở trong một cái hốc yên bình trước những biến động dữ dội của đời sống và môi trường. Thơ của tôi mọi người cứ dùng tự nhiên, chỉ yêu cầu sự chính xác khi đã đề tác giả là tôi và tránh những sự đụng chạm bản quyền với những nhà xuất bản. Nếu dùng thơ tôi để bán thì chia lợi nhuận cho tôi theo những luật phù hợp. Phần được trả của tôi có thể gửi cho tôi hoặc dùng làm từ thiện. sutsit , Satori , Đọc bài của Satori luôn tìm được những điểm thú vị . Tôi khá nhiều lần nghĩ về giọng nói trong đầu. Nó thật lạ, nó là một thứ âm thanh câm. Nó là tiếng động của dòng sông tư duy. Nó tự hỏi tha nhân có giọng nói trong đầu không, cảm giác của họ về nó thế nào? Tại sao giọng mình vang ra ngoài lè nhè, đều đều, lởm chởm thế này mà giọng nói ấy lại trong trong, thật thà và ngơ ngẩn? Có lúc mình ghét vì nó có vẻ mềm quá nhưng cũng có lúc hiểu ra nó là thứ vuốt ve tâm hồn phải mặt nạ hóa để thích ứng với đời sống. Con người đánh mất nốt âm nhạc ấy, trở thành động vật, thực vật. Tôi rất thích câu này của Trịnh Công Sơn: ?otiếng động nào gõ nhịp khôn nguôi?. Nó gần với nỗi nhớ của Satori. Tư duy của Satori hoàn toàn bình thường mà. Sự bình thường của thế giới là sự bền bỉ khai hóa cái tôi nhưng không hủy diệt các cái tôi khác. Chính điều đó sẽ đem lại tự do và điều thiện cho cộng đồng. Người tầm thường thì sẽ làm ngược lại, vì không tự khai hóa nên ưa hủy diệt. Satori phải cực kỳ cần thận với sức khỏe của mình đấy . Tôi già rồi, thế hệ của Satori sẽ làm được nhiều điều cho bản thân và cho mọi người hơn thế hệ tôi. Nhưng phải khỏe. Hehe, khụ? khụ? V , Chân em giúp anh hơi bình tâm sống chậm khi sức anh chưa đủ để sống nhanh anh là đứa trẻ chân bị gẫy hồn tung tăng khi em đến dỗ dành anh ích kỷ, anh biết anh ích kỷ chỉ vì chưa tìm được cách yêu thương những người sống và chặt chân lũ trẻ khi bản thân bị chắn hết nẻo đường 29.09.05

Bài gốc đăng tại: ttvnol.com

Xem thêm tác phẩm khác →