← Tác phẩm
Tùy bút · Sáng tác: 18 tháng 4, 2006
Bạn fonzi,
Để giúp độc giả vạch trần thói ngu dốt và đạo đức giả lại còn tinh vi sờ ti con nhợn của bạn away, trước tiên, bạn cần thuyết phục được những độc giả có học bằng cách xưng hô và hành ngôn của mình. Về chuyện chiến tranh, người Mỹ, đóng thuế, tự do, khủng bố... tôi chưa biết nhân vật C tiếp tục triển khai nó thế nào hoặc chỉ dừng ở đó. Tôi cũng không muốn chỉ ra nhân vật C nói đúng hay sai dù bạn đồng nhất tôi với nhân vật này. Tôi chỉ đưa ra một số suy nghĩ nhỏ của mình, người ít đọc báo, người xây dựng hiện sinh của nhân vật C: Phần đông người Mỹ, cũng như phần đông người ở bất cứ dân tộc nào, là người ưa hưởng thụ, thích yên ổn. Ủng hộ chiến tranh nghĩa là thân nhân của nhiều người bị đẩy ra chiến trường và chết dần chết mòn như ở Iraq. Cũng có trường hợp bố mẹ khoái đẩy con đi để có tiền, vợ khoái đẩy chồng đi để ngoại tình nhưng chắc không đang kể so với những người có thân nhân là lính không hề muốn những người lính đó phải đối mặt với thương vong. Sẽ có người đưa ra lí do thiểu số là lính cần phải đi làm nghĩa vụ cao cả để bảo vệ an toàn cho số đông dân và hòa bình thế giới, thương vong so với sự an toàn giành được là không đáng kể, sự ngày một hỗn loạn kinh hoàng ở Iraq cũng chả liên quan gì đến mình, một vài con tin bị hành quyết dã man thì là rủi ro vốn có của cuộc sống. Những người nghĩ như vậy sẽ không ngần ngại ủng hộ chiến tranh. Nhưng ung nhọt của chiến tranh và những trò mị dân, lừa dối chính là chủ nghĩa khủng bố, bản sao của nó. Những kẻ phát động chiến tranh hay khủng bố đều là những kẻ giàu có muốn giàu có hơn hoặc không chịu nổi có kẻ không sợ mình. Những kẻ phát động chiến tranh thường là những kẻ luôn giữ cho bàn tay sạch nhưng luôn bắt tay người khác phải nhuốm máu. Chính vì thế, nếu không bị sa thải, chúng luôn không hề phải chịu những ám ảnh, đau khổ của người giết, người bị giết, bị tàn phế và thân nhân của họ. Chúng cứ muốn tiếp tục chơi game điều khiển và bấm nút mãi. Chiến tranh và khủng bố, trên danh nghĩa là kẻ thù nhưng luôn cộng sinh và tái sản xuất lẫn nhau. Người Mỹ một mặt đóng thuế cho chính phủ đánh nhau trên danh nghĩa bảo vệ sự an toàn của mình thì mặt kia cũng là đóng thuế cho khủng bố ngày một loét rộng. Bởi vậy, dù có thể gọi nước Mỹ là một nước tiến bộ hơn hầu hết các nước khác trên thế giới, nhiều người Mỹ có lẽ đã qua thời đánh đồng tác giả và nhân vật để hiểu biết hơn về tha nhân, (cũng như ở Việt Nam, chuyện ông Vưu dần trở thành một trò cười hơn là cái ám ảnh nặng nề, sợ hãi của vụ Nhân văn giai phẩm) thì bởi họ chỉ việc ăn bám nền móng dân chủ do người khác xây dựng mà không tự nhận thức, vẫn hoàn toàn mù mờ về nguyên lý của tự do. Một câu hỏi khác đặt ra là: không Mỹ đứng đầu thì ai đứng đầu giải quyết những vấn đề lớn của thế giới như tôn giáo, phi dân chủ, nghèo đói, bạo hành, thiên tai, bệnh dịch...? Vẫn là Mỹ, vẫn cần cảm ơn Mỹ, nhưng Mỹ để không trở thành kẻ được cảm ơn về một mục đích tốt đẹp này lại bị nguyền rủa về hậu quả của cách thực hiện nó thì phải thuyết phục được thế giới về nỗ lực xóa bỏ sự cuồng tín với tôn giáo chiến tranh của nó. Nói điều này với chính quyền Mỹ, vô ích. Nhưng với mỗi người Mỹ có cơ hội tự do, họ đã làm gì với tự do của mình, họ đã sáng tạo ra điều gì tốt đẹp khi có nó? Họ đã đón nhận sự cảnh tỉnh từ chính những trí thức lớn của họ như thế nào? Đôi khi nhìn những sự phi lí này, một sự vô vọng hiện ra. Nhưng nó sẽ càng vô vọng hơn nếu không tiếp tục lặp lại những ý thức phản chiến bằng nhiều cách khi nhiều người chưa nghe thấy hoặc không rỉ thấm được. Bạn fonzi thử nuôi ý thức này xem, nó khiến bạn cô đơn nhưng cũng khiến bạn đỡ cô đơn hơn vì có nhiều việc để làm. Tôi không hề muốn điều gì không hay đến với bạn bởi tôi cảm thấy những điều bạn làm làm bạn khổ đủ rồi. Tôi chúc bạn lúc nào đó, sớm thôi, chạy bộ cũng thấy vui .

Bài gốc đăng tại: ttvnol.com

Xem thêm tác phẩm khác →