Em gọi bạn em là Lá
Bạn em gọi em là Mưa
Một hôm trời mưa hai đứa
Trú chân dưới một cây dừa
Cây dừa ô không đủ rộng
Chạy sang trú dưới cây bàng
Cây bàng vừa lên xanh mướt
Càng xanh dưới ánh đèn vàng
Cây bàng vẫn hơi bị dột
Chạy sang trú dưới vòm me
Mỗi lá me là một ngón
Bao nhiêu ngón nhỏ xòe che
Ướt tóc, về nhà mẹ mắng:
“Cấm không được trú vậy lâu!
Trộm vía, nhỡ đâu sét đánh
Chẳng còn được trú mưa đâu!”