Anh từng ghét ngôn ngữ hơi thái quá
Khi nghĩ rằng nó đập nát tự nhiên
Rằng cứ nói lời yêu là lời sáo rỗng
Khi làm tình mà nói giống bị điên
Nhưng đó chính là ghét bằng ngôn ngữ
Cũng như người ta NÓI "hãy vô ngôn"
Trong khi chữ là một phần tâm trí
Và đôi khi, tia nắng của tâm hồn
Anh sẽ nói khi tự nhiên muốn nói
Và sẽ im khi tim bảo anh im
Hoặc em bảo im đi đừng nói
Chỉ vì tim em đã im lìm
Anh sẽ nói: Nói cũng là ngôn ngữ
Dạy anh đi trong bóng tối nhanh hơn
Anh sẽ nói mỗi ngày ngôn ngữ
Luôn lặng thầm nâng đỡ bước cô đơn
Anh sẽ nói khi em làm đau đớn
Làm tủi hờn, gây buồn chán, tự ti
Lại ngôn ngữ đến gần anh quát tháo:
Tại mày ngu, cô ấy có lỗi gì
Anh sẽ nói chính thằng ngôn ngữ
Hỏi anh rằng liệu anh quá tinh vi
Trong lúc bẫy em bằng thinh lặng
Trong khi anh thèm táy máy vãi chì
Anh sẽ nói phố phường kia đẹp thế
Cũng là nhờ ngôn ngữ đã nhắc anh
Sau khi nhắc, nó lặng im khiêm tốn
Rồi ngập ngừng góp ý nhịp ga, phanh
Anh sẽ nói lúc hồn đầy xơ cứng
Cơ thể dần tan biến sức hoang vu
Ngôn ngữ hú trong anh dăm tiếng sói
Để mong anh rời không khí ngục tù
Anh sẽ nói lúc lòng đầy ghen ghét
Ngôn ngữ cười: Ghen ghét giống ngu si
Và anh học trái tim người khác nói
Cách họ cười, họ giúp đỡ, họ đi...
Anh sẽ nói rằng chính loài ngôn ngữ
Sống song song, đùa chơi với muôn loài
Người thì dùng ngôn ngữ mong điều khiển
Kẻ thì dùng ngôn ngữ chế nguôi ngoai