Bao lâu rồi mới bây giờ
Xa xa những núi hững hờ trôi qua
Nỗi buồn cứ thế nhân ba
Không ngừng nhân mãi như là mất phanh
Nỗi buồn cứ thế nhân danh
Chính mình để tự nhân nhanh nỗi buồn
Nỗi buồn tạo ra chuồn chuồn
Cứ như cơn đói luôn luôn làm phiền
Nỗi buồn làm ta bị điên
Làm ta cảm thấy thiên nhiên tuyệt vời
Nỗi buồn giăng kín chân trời
Chỉ vì ai đã làm rơi nỗi buồn