← Tác phẩm
Tùy bút · Sáng tác: 28 tháng 4, 2013
Bệnh lạ
Quen nhau được hơn 3 tháng và bắt đầu cónhững triệu chứng nhớ nhung rung động mạnh, cô mới phát hiện ra một sự thậtkinh hoàng ở hắn. Cô mến hắn, cần hắn, bắt đầu từ vẻ tử tế hoangdại của gã trai này. Khi sự thật được bóc trần, hắn vẫn là con người như vậy.Hắn cũng không ngờ là hắn lại như thế. Sự thật này là một thử thách quá lớn đốivới tình cảm của hai người. Có thể, hắn vượt qua sự thật ấy không quá khó.Nhưng vượt qua sự thiệt thòi, khó xử của cô lại là điều hắn không thể làm thayđược. Đến lúc đó, hai người mới rùng mình nhận ra một vực thẳm của sự khácbiệt. Họ từng ngỡ chưa ai hợp và hiểu nhau như họ. Hắn là con người của thiên nhiên và sự thưavắng. Cô là người có cuộc sống dày đặc các mối quan hệ trong môi trường củanhững đột phá nhân tạo lớn lao. Cuộc sống của cô là vậy nhưng cô luôn tìm thấymột phần con người của hắn ẩn sâu trong mình. Ai đó đã nói con người mới chỉbắt đầu làm quen với lí tính nhưng đã có vô số những người nghiện ngập lạm dụngnó đến bệnh hoạn và cũng sớm có những người bắt đầu chán nản cơn nghiện tập thểđó như Trang Tử, như hippie, như beat, như hiện sinh, như Bùi Giáng... Từ khigặp hắn, cô không còn mang nặng sự cô đơn kinh hãi và cái nhìn vô nghĩa sau mộtngày làm việc năng động và hiệu quả theo đúng mô hình của một người phụ nữthành đạt. Gặp hắn, cô chấp nhận đánh đổi rất nhiềumón lợi tiền bạc lấy những ngày rong chơi, ca hát, làm gốm và làm tình. Nhưngsự đánh đổi mà cô đang phải đối mặt là quá lớn. Nếu chấp nhận điều này, cô sẽ phải từ bỏhoàn toàn thế giới đã định hình của cô khi ở cạnh hắn. Và mỗi khi quay trở lạivới nó, cô không thể giải thích tại sao có quá nhiều lúc cô không thèm giaotiếp với nó. Sự thật này sẽ khiến thời gian ở bên nhaucủa hai người gần như không bao giờ bị gián đoạn, quấy rầy. Nhưng hậu quả củanó thì không thể lường hết. Chấp nhận sự thật ở hắn đồng nghĩa với việc cô chịuchung số phận của hắn. Sự thật này giúp cô lí giải những điềukhông thể hiểu nổi đã xảy ra. Đó là những sự bất tiện từ đâu ùa đến như nhữngđợt sóng bất tận, chúng làm cô cảm thấy lãng phí thời gian kinh khủng. Hắn hầunhư không chia sẻ được với cô những sự bất tiện đó. Hắn quen sống một mình,chậm rãi. Từ khi gặp cô, tốc độ sống và nhu cầu sống của hắn có nhanh và tănglên một chút. Còn về cơ bản, vẫn thế. Cô cũng thích thế. Bởi vậy, cô tập quenvới chúng, như hắn. Nhưng đó chỉ là tâm thế chấp nhận tạm thời. Cô từng nghĩnhững rủi ro chỉ là ngẫu nhiên, là hệ quả của một xác suất thiên nhiên nào đó(bởi mọi người xung quanh khi ấy cũng phải chịu chung) và chúng sẽ qua mau. Cònkhi chúng có nguy cơ trở thành mãi mãi (thứ bệnh của hắn hầu như không có hyvọng cứu chữa), cô sẽ gặp trục trặc với tất cả các mối quan hệ. Họ có thể đi đâu đó thật xa như biến mấtkhỏi thế giới của những mối quan hệ cũ. Chắc với hắn, đó là điều hạnh phúc. Tạisao không thể sống khác đi. Như là mình đã chết trong mắt mọi người. Rồi họ vẫnsống vui vẻ thôi, tự cung tự cấp với những kỹ năng sống giữa thiên nhiên mà hắnđủ đầy. Nhưng cô cảm giác mình xa lạ với nhu cầu biến mất đó. Cô nhận ra mình muốnđời sống bên hắn chỉ là một mảng nhỏ ấn tượng, một gam mầu lạnh làm dịu vô sốgam màu nóng của bức tranh mà hàng ngày cô phải trôi nổi, lèo lái và tận hưởngsự vận động của nó. Cuộc sống bên hắn là một bài học mới, bài học gúp cô thoátkhỏi nỗi cô đơn khi tạm ngừng trôi nổi, lèo lái. Còn lại, cô đã quen với nórồi, cũng như hắn đã quen với cách sống của hắn, những tự do cá nhân hoàn toàncông bằng, bình đẳng. Tự do của hắn là nhà máy lọc máu của cô nhưng máu của cômới là tự do của cô. Sự thật ở hắn cắt đi bao cánh tay quyềnlực vô hình cô vất vả lắm mới tạo dựng được. Những cánh tay ấy là những sự chechở an toàn trước mọi biến cố của đời sống bấp bênh, thảm họa rập rình và thỏamãn cho cô những nhu cầu muôn người thèm muốn. Cánh tay săn chắc của hắn dùmạnh mẽ chở che, mơn trớn dịu dàng hay siết cô ấm áp đến đâu cũng không thể đọnổi. Chấp nhận sống với hắn là trở lại vạch xuất phát vô danh trong mắt loàingười nghiện bắt nạt kẻ vô danh. Những nơi thưa vắng, hoang vu hắn đưa cô đếnrồi cũng bị đặt tên, chiếm hữu và vuột khỏi tay họ cả thôi. Một chiếc du thuyềnhay trực thăng của vô số người tình dễ kiếm và chiều chuộng cũng có thể đưa côđến những chỗ thưa vắng, hoang vu hoặc làm giả vẻ thưa vắng, hoang vu hơn thế.Thứ làm giả đó hắn dễ dàng nhận ra nhưng cô thì không, vậy thì nó đâu quá quantrọng với cô. Điều khác biệt ở hắn với những người tình kia, sự khác biệt mà côkhông thể thụ hưởng ở đâu khác là hắn có sự tinh tế với thiên nhiên và tự do khôngai sánh kịp. Hắn không cần một đội cận vệ đính kèm để hưởng tự do trong cái antoàn được người khác theo dõi và sẵn sàng ứng cứu. Thậm chí, hắn cũng không cầncô như cô cần hắn. Điều này thật gây tổn thương và gây hấp dẫn với người luôn đượchâm mộ và không chịu đầu hàng về thành tích như cô. Sống với hắn, cô thấy thứ tổnthương hay đua đòi đó thật lố bịch; tình cảm của cô gần với sự buông thả, dânghiến hơn là tính toán, chiếm hữu. Nhưng chỉ là trạng thái lúc ở cạnh hắn thôi. Màchưa biết chừng, ở gần nhau lâu cũng chán. Còn một cơ hội để cô dung hòa với thế giớiđã định hình, giúp nó hiểu tại sao có những lúc cô ngừng liên hệ với nó, coi nónhư người dưng: Công khai sự thật ở hắn. Đây cũng có thể là một tiềm năng kinhdoanh bất tận. Nó có thể khiến cô sở hữu thêm hàng loạt cánh tay quyền lựckhác. Nhưng nó đồng nghĩa với phản bội hắn. Hắn sẽ trở thành một con vật, mộtmón hàng mà cô đem bán cho giới truyền thông, những người làm thí nghiệm, nhữngkẻ làm ăn hay âm mưu khác. Hoặc hắn sẽ nổi điên lên mà giết những kẻ định chiếmđoạt mình. Hoặc sẽ tự sát nếu không thể gìn giữ tự do hoang vắng. Hắn là người khiến trong vòng bán kính10km, điện thoại không liên lạc được và máy tính không thể kết nối internet. 21.03.06 & 09.2008
Xem thêm tác phẩm khác →