← Tác phẩm
Thơ · Sáng tác: 26 tháng 4, 2003
BÌNH MINH
bình minh lên sau dãy núi như mảng lưng của một người đàn ông bầm tím cháy lúc như đỏ lịm lúc như xanh xít vần vũ như nỗi đau thoát thai ban mai mảng lưng người đàn ông đổi máu một màu hồng tươi rau ráu ứa òa tất cả đớn đau nhạt nhòa tôi nhớ em nhớ lắm lúc này em triền miên trong nỗi đau giấc ngủ chắp vá vừa đính vào bộ não bã bời trên quầng mi mưng mưng bình minh không nỡ gọi mời khi em ngủ bình minh âm thầm thay áo mới thổi bay hơi dòng lệ rỉ gột rửa niềm vui cũ kĩ như sắp đem khâm liệm nửa đời tôi trời ơi tôi muốn tới nằm lịm bên người ấy để đừng bao giờ thức dậy trong mùi hương ngái ngạt của đớn đau để nỗi đau tưởng hai linh hồn không còn gì để cho nhau đánh hơi khụt khịt hoài nghi chút ít rồi bỏ đi? trời ơi tôi muốn mở choàng mi để ôm lấy đôi mắt nàng ngơ ngác như hồi sinh trong một bình minh khác tôi dìu nàng về phía nhân gian 2002 (trích trong phần ?omầm sống? của ?omầm sống?) linh

Bài gốc đăng tại: ttvnol.com

Xem thêm tác phẩm khác →