Anh có một nghìn cây bơ
Năm mươi nghìn quả đang chờ em ăn
Anh có một chút khó khăn
Em không ăn hết biết nhằn cho ai
Mỗi lần nhìn trái cây sai
Chạnh lòng vì chẳng có ai ăn cùng
Thương lái tha thẩn nằm vùng
Chờ anh sắp chết để cùng anh ăn
Trước đây anh cứ lăn tăn
Bọn tư bản đổ thức ăn đi nhiều
Giờ đây anh sống tiêu điều
Mà anh vẫn đổ đi nhiều thức ăn