Bởi những vết thương nào đó, tôi luôn mang cảm giác cách tư duy của mình và cách
Bởi những vết thương nào đó, tôi luôn mang cảm giác cách tư duy của mình và cách sống với tư duy ấy của mình chẳng được mấy ai ưa. Và tôi sẵn lòng chấp nhận điều đó. Thế nên, tôi luôn bị bất ngờ trong cuộc sống, những sự bất ngờ tốt đẹp mà tôi có ngờ nhưng không quá mong chờ.
Đời nhẹ quá. ?oĐời nhẹ khôn kham?.
Đứng ở cửa, tôi chợt có cảm giác không cần một điều gì. Nhưng em cần tôi. Điều ấy khiến tôi bỗng cần một điều duy nhất là qua khỏi cảm giác con phố và thân xác tôi không khác nhau. Tôi cần phải biết cần.
V, anh không biết cảm ơn em thế nào. Không biết làm sao để cuộc sống của anh bớt bất trắc và để giữ anh cho em chừng nào em còn muốn. Không biết lí giải với em thế nào về cảm giác mà em cho là tự hành hạ này. Được rồi, anh sẽ bắt đầu tin vào sự dai dẳng, da diết của tình yêu chứ không phải của hư vô và để tự thân cuộc sống của chúng ta chảy.
Đời nặng quá. Đời nặng nên kham được...
Vẫn viết về về
mọi lần đam mê sinh tố
bỗng dưng nổi hứng cà phê
đêm...
chẳng có việc gì làm...
Về
nghệ thuật:
Cũng như bất cứ việc gì con người làm, mọi nghệ thuật đều có mục đích. Mục đích nghệ thuật có thể diễn giải được hoặc không (mơ hồ hoặc rõ ràng). Người làm nghệ thuật có thể nói chính xác được mục đích của mình; cũng có thể hoàn toàn ngộ nhận, nhầm lẫn về bản thân mình, mục đích của mình. Con người vốn là một sự sắp xếp, dàn dựng của tạo hóa, định mệnh, số phận, sự ngẫu nhiên, duyên... Bản thân không có mục đích trong sáng tạo, không có những nung nấu, sắp xếp, dàn dựng, không bị ảm ánh bởi một cấu trúc sâu xa nào đó thì chỉ là một thứ hoàn toàn nô lệ, không có một chút tự thân hay bản sắc nào. Nếu như thế, mọi khen chê đếu dành cho trời, không dành cho người, con người không giá trị gì để nói về nhau. Ngay cả ?ođể gió cuốn đi? cũng là một mục đích, cũng là ?ođể?. Người thẩm nghệ thuật kém cỏi thì chỉ đi hóng hớt những tuyên ngôn của nghệ sỹ (trong đó có những tuyên ngôn khiêm tốn hoặc nhầm lẫn hoặc giả dối hoặc bông đùa) rồi lấy làm quả cân nghệ thuật cho mình. Hic, vậy làm sao thoát khỏi những nhận định a dua về nghệ thuật mà mình không có trải nghiệm, thăng hoa thực sự. Rồi lại đi dạy người sáng tạo phải làm thế nào để trải nghiệm nghệ thuật, làm thế nào để thăng hoa. Vì thế, cũng trở thành một thứ nô lệ vô thức. Tầm thường.
Về
tài:
Bởi vì con người nhỏ bé trong vũ trụ nên để thoát khỏi sự đáng thương, nhạt nhẽo, bằng mọi giá nó phải tìm cách khai phá vũ trụ của chính mình. Tiềm năng vũ trụ của mỗi con người khó nói ai hơn ai. Nếu không ít nhiều để mình được ám ảnh bởi chữ tài, không đi tìm cái tài mình phù hợp, không muốn vươn tới hoặc đẩy nó đi xa bằng năng khiếu bẩm sinh, sự cởi mở của tư duy hoặc sự kiên trì (sự kiên trì ngoài việc qua rèn luyện mà có thì cũng là một năng khiếu bẩm sinh) thì việc lựa chọn a dua và dựa hơi đám đông là điều có thể ?othấu hiểu?. Người có ý thức rõ rệt về chữ tài (của mình hoặc của người khác) không bị sự nhập nhằng giữa các khái niệm ...hoang tưởng, ngạo mạn, ngông nghênh, khiêm tốn, đạo đức giả, tự ti, nhược tiểu, văn cách, nhân cách... dắt mũi. Con người càng đối diện và đào sâu vào bản thân mình, vào chữ tài, càng sống thật và can đảm hơn. Sống thật và can đảm là gì nếu không là một dạng tâm? Đó là về cái tài nói chung. Về nghệ thuật, không để dụng tài thì gọi là nghệ thuật làm gì? Ngoài những thần đồng, thiên tài tự kỷ hoặc tự ti, người không tự tin mình có tài thì bám vào nghệ thuật có ích gì? Tự tin hay ngộ nhận đều khổ, đều có thể thân tàn ma dại nhưng sự lựa chọn nào mà không trả giá? Bản lĩnh của con người nằm ở cách họ trả giá? Nam Cao đến giờ liệu còn lưu dấu nhân gian nếu không đau đáu về những điều này trong và ngoài lúc sáng tác?
Về
phép so sánh:
Có một sự nông cạn trong phép so sánh là trong đám đông mù mờ, bốc bừa từ một số lượng mù mờ một vài cá thể để chứng minh số lượng mù mờ ấy nổi trội hơn một số lượng mù mờ khác (cố tình không bốc ra một cá thể nào trong đó). Và có một sự so sánh nông cạn hơn là lấy văn cách của một người làm nghệ thuật ra làm quả cân đo văn cách của người làm nghệ thuật khác trong thời đại khác. Vẫn còn một mức nông cạn nữa là lấy nhân cách của một người làm nghệ thuật ra làm quả cân đo tài năng của người làm nghệ thuật khác trong thời đại khác. Trong khi, lịch sử/văn học sử qua tay các thể chế không đủ dân chủ vốn thành con tắc kè.
Về
thảo luận/tranh luận:
Giá trị của thảo luận/tranh luận là ở sự thuyết phục được đối tượng tham gia thảo luận; nếu không thuyết phục được đối tượng tham gia thì là thuyết phục, mua vui được những đối tượng xem; hoặc đơn thuần, giúp người thảo luận/tranh luận nói được điều mình muốn nói và nói ra một cách nhiệt tình, hứng thú.
Về
nên để giá trị của mình ở đâu:
Để nó ở chỗ mà sức mình có thể để để mọi người dễ nhìn thấy nhất. Bởi vì, từ nhìn thấy đến tìm thấy vốn đã là một quãng đường dài nếu không muốn nói là ồi, mệt quá, quá dài.
Về
xác định cái gì là giá trị:
Tự thân là chính.
01.10.05
==================================================
Cảm ơn bạn DocDau giúp tôi có lại được một chút hứng thú viết .
Chúng ta tạm đứng ra ngoài bóng râm của cụ Nguyễn Du để tự xoay xở dưới cái nắng thời đại nhé. Tôi làm lục bát cẩu thả hơn bạn tưởng, không đủ kiên nhẫn và siêng năng để ?ochọn ngôn từ mà thảy vào? đâu. Thế này, nếu bạn thấy làm kiểu lục bát dở hơi như của tôi cũng dễ, mến chờ đọc bài lục bát nào của bạn mà bạn cho là làm hay hơn (hìhì, phải cụ thể là lục bát của) tôi. Hay hơn bài (vẫn phải cẩn thận nhắc lại là lục bát, hìhì) dở nhất của tôi cũng được.
Bạn góp ý tôi thì tôi cũng được góp ý lại, đúng không? Bạn oánh sai tọa độ mà tôi đảm nhiệm rồi. Tôi thì chỉ tự tin ở khâu sản xuất sản phẩm, một năm cũng cho ra đời một vài mẫu mã mới nên về mặt này, tôi chả thẹn với ai cả ngoài bản thân tôi. Bạn chỉ cần hỏi tôi câu đơn giản là làm thế nào để phân phối hợp lí nguồn lốp ô tô cho mọi xe thồ thì tôi xin nhận ngay tôi là một thằng ngu về triết thuyết này và không nói thêm nửa lời.
Riêng câu này của bạn thì tôi xin ngậm ngùi tâm phục khẩu phục chịu cẩu đầu trảm, nhất là đoạn in đậm: ?oTớ thuộc dạng người biết chấp nhận, biết cảm người tài, sẵn sàng ủng hộ thành công thật sự của người đó và
tin rằng vẫn còn nhiều người khác sống&nghĩ như tớ vậy nữa
.? . Phải, còn không chỉ rất mà rất rất nhiều người đáng yêu như bạn.
Người nào thấy tôi vi phạm "tính pháp lí" gì của diễn đàn ttvnol xin vui lòng kiến nghị lên những người có chức năng.
Người nào thấy bị tôi coi thường, nếu có nhu cầu, cứ chửi thầm hoặc công khai chửi tôi thoải mái, đừng giận cá chém thớt là được. ?oHãy cứu lấy các em?.
i start a joke...
Được away sửa chữa / chuyển vào 06:25 ngày 01/10/2005
Bài gốc đăng tại: ttvnol.com ↗