Bốn mùa qua một cành cây
Đã đầy mầu sắc đã đầy phong ba
Bốn mùa ở trong lòng ta
Và trong lòng của bao la đất trời
Bốn mùa cây lá đầy vơi
Bốn mùa ánh sáng làm dời hướng đi
Bốn mùa không nói năng chi
Hay là đã nói năng gì hỡi em
Bốn mùa hãy nói ta xem
Tại sao trời đất lại đem bốn mùa
Bốn mùa kệ ta già nua
Vẫn luôn trẻ mãi da-ua tuần hoàn
Bốn mùa ta thấy lạc quan
Hơn ta nhiều đấy ta toàn sợ thôi
Bốn mùa nước chảy mây trôi
Còn ta cũng chỉ muốn ngồi ngắm theo